Tình sâu bảy năm không địch nổi danh vọng - Chapter 1
Chiếc áo sơ mi anh đang mặc, là tôi chọn. Cô gái anh đang quỳ xuống mang giày, là người từng hỏi tôi: “Chị định khi nào kết hôn?”. Tôi định tạo bất ngờ cho anh, bằng chiếc váy cưới tôi lén đặt. Còn anh thì tạo bất ngờ, bằng một đám cưới không có tôi. Bảy năm tình sâu, cuối cùng kết thúc bằng một câu viết trên mảnh giấy anh bỏ lại: “Tình sâu không địch nổi tháng năm, xem như tôi có lỗi với em”. Người đàn ông tôi yêu và tin tưởng nhất, đã phản bội, để đổi lấy một chiếc ghế phó viện trưởng, và một cô y tá có bố làm cổ đông. Rốt cuộc, tình yêu thua vì thời gian, hay thua vì lòng người quá hẹp, để chứa cả tham vọng lẫn thủy chung?
Mời bạn cùng thưởng thức truyện: “Tình Sâu Bảy Năm Không Địch Nổi Danh Vọng”
—————
Tôi đẩy cửa bước vào, ngay lập tức nhìn thấy: Đỗ Tư Vũ đang rạng rỡ trong bộ váy cưới phồng xòe, nụ cười tỏa sáng. Cô đặt tay lên vai người đàn ông đang quỳ một chân trước mặt, cúi đầu nhìn anh cẩn thận xỏ giày cho mình. Dù chỉ nhìn từ phía sau, tôi cũng nhận ra: đó là bạn trai bảy năm của tôi, Trần Tiêu Nhiên. Chiếc áo sơ mi kẻ hồng anh đang mặc, chính là chiếc mà sáng nay, tôi lấy từ tủ quần áo đưa cho anh. Mấy tiếng trước, tôi hỏi anh có rảnh không. Anh vội vàng chạm má tôi, giọng nói đầy áy náy:
“Hà Yên, để ngày khác anh bù cho em được không? Đột nhiên có ca phẫu thuật khẩn.”
Là đồng nghiệp cùng nghề y, tôi thấu hiểu sự vất vả của anh, không nói gì thêm, chỉ giục anh nhanh chóng đến bệnh viện. Bây giờ nghĩ lại, chen ngang giữa chúng tôi không phải là ca phẫu thuật nào cả, mà chính là Đỗ Tư Vũ, với lúm đồng tiền ngọt ngào khi cười. Cô ta rõ ràng đã nhìn thấy tôi, khóe môi nhếch lên, ánh mắt tràn ngập vẻ đắc ý. Mối quan hệ giữa tôi và Trần Tiêu Nhiên, không ai trong bệnh viện biết.
Hơn nửa tháng trước, Đỗ Tư Vũ tình cờ nhìn thấy bức ảnh chụp chung của tôi trong album. Lúc nghỉ ngơi, cô ta ghé lại bắt chuyện:
“Tôi đã thắc mắc: không biết người đàn ông như thế nào mới xứng với bác sĩ Hà. Quả nhiên không tệ.”
Rồi cô ta nói tiếp:
“Nếu có người đàn ông nào đối tốt với tôi được một nửa, như bác sĩ Trần đối với chị, tôi đã hạnh phúc lắm rồi.”
Khi đó, tôi chỉ thuận miệng đổi sang một chủ đề khác, nhưng trong lòng đầy nghi ngờ. Không hiểu tại sao cô ta lại nói: anh đối tốt với tôi. Chưa đầy hai ngày sau, một câu đùa của các y tá trong khoa, khiến tôi lờ mờ nhận ra điều gì đó.
“Cô y tá mới Đỗ Tư Vũ, gọi ai cũng là anh. Nhưng riêng bác sĩ Trần, thì gọi là “anh trai Tiêu Nhiên”. Chỉ khác một từ thôi, các chị hiểu ý chưa?”
Tôi trách bản thân không truy cứu, để rồi rơi vào tình huống bẽ bàng hôm nay.
“Được rồi, để anh xem nào.”
Trần Tiêu Nhiên phủi tay đứng dậy, xoay người qua một bên. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, anh sững lại một chút, môi mím chặt. Vẻ mặt anh bình thản, dường như đã sớm đoán trước ngày này sẽ đến. Đỗ Tư Vũ liếc nhìn anh, nụ cười không đổi, giơ tay khoác lấy anh.
“Trùng hợp quá, bác sĩ Hà.”
Trùng hợp ư? Tôi nhớ không lâu trước đây, cô ta còn hỏi tôi: dự định khi nào kết hôn. Thậm chí, chính cô ta là người giới thiệu cửa hàng váy cưới này. Chỉ vì, nhìn thấy hộp nhẫn trong túi áo khoác của Trần Tiêu Nhiên, tôi đã lén đặt váy cưới, định tạo một bất ngờ cho anh, nói với anh rằng: tôi cũng đã sẵn sàng như anh. Hóa ra người anh muốn cưới, không phải là tôi. Tim tôi như bị hàng vạn mũi kim đâm mạnh cùng lúc, đau nhói. Tôi cào rách lòng bàn tay, mới cố nén nước mắt không rơi ngay tại chỗ. Thế nhưng, Đỗ Tư Vũ bỗng nhiên cười hỏi tôi:
“Bác sĩ Hà, chị có muốn làm phù dâu cho tôi không?”
Lời còn chưa dứt, Trần Tiêu Nhiên đã nhìn về phía tôi, hàng lông mày hơi nhíu lại. Không đợi tôi mở miệng, anh đã chậm rãi lên tiếng:
“Bác sĩ Hà bận như vậy, làm gì có thời gian? Đừng đùa nữa.”
Trong giọng nói của anh có vài phần trách móc, khiến tim tôi lại nhói lên một lần nữa. Từ trường y đến bệnh viện, bảy năm qua chúng tôi ngày càng bận rộn hơn. Những buổi hẹn hò thông thường giữa các cặp đôi, thường xuyên bị thay thế bởi các ca phẫu thuật và cấp cứu. Nửa năm trước tôi được thăng chức, Trần Tiêu Nhiên như bị nén một cơn giận, trở nên bận rộn hơn trước. Vừa viết luận văn, vừa không bỏ qua bất kỳ ca phẫu thuật khó nào. Khi còn ở trường y, chúng tôi đã là đối thủ mạnh nhất của nhau, tôi biết anh không muốn thua.
Lần trước, bố mẹ anh gọi điện thúc giục chúng tôi kết hôn. Anh cũng nói bận, đến mức không thể rời đi được. Vì vậy, khi nhìn thấy hộp nhẫn trong túi áo khoác của anh, tôi còn tưởng rằng: anh đã âm thầm sắp xếp mọi thứ, cảm động suốt một thời gian dài. Tôi đã tự mình đặt váy cưới, dự định sẽ tạo bất ngờ cho anh, vào ngày kỷ niệm bảy năm hôm nay. Thấy tôi mãi không nói gì, Đỗ Tư Vũ lại hỏi:
“Bác sĩ Hà?”
Tôi liếc mắt nhìn cô ta.
“Bác sĩ Hà, chúng ta đã hứa rồi nhé ! Chị làm phù dâu cho tôi, coi như để tôi hưởng chút may mắn.”
Tôi lắc đầu: “Không được, tôi đang để tang.”
Trần Tiêu Nhiên khẽ nhếch khóe miệng nhìn tôi, anh đương nhiên biết: bố mẹ tôi vẫn khỏe mạnh. Tôi cười lạnh:
“Vị hôn phu của tôi vừa qua đời, thân xác còn chưa kịp lạnh.”
Gương mặt Trần Tiêu Nhiên tối sầm lại, môi mím chặt. Nhân viên cửa hàng hớn hở mang váy cưới của tôi ra, nghe thấy câu nói đó, liền đứng sững tại chỗ ngơ ngác. Có lẽ, đây là tình huống khó xử nhất trong sự nghiệp của cô ấy. Nhân viên do dự nhìn tôi:
“Chị có muốn thử không?”
Tôi lắc đầu, khóe mắt thoáng thấy Trần Tiêu Nhiên cũng đang chăm chú nhìn bộ váy cưới, lộ ra trong chiếc túi. Tôi chợt nhớ đến năm chúng tôi tốt nghiệp trường y, anh chỉ vào chiếc váy cưới trong tủ kính, và hỏi tôi khi nào sẽ lấy anh.
“Ngày mai nhé?” Tôi cười trêu anh.
Ánh mắt anh lập tức sáng lên, như những ngôi sao thắp sáng bầu trời đêm u tối. Nhưng chẳng bao lâu, lại nhanh chóng vụt tắt.
“Hà Yên, anh không muốn em chịu thiệt thòi. Những gì người khác có, anh cũng muốn em có tất cả.”
Bố mẹ anh lần lượt mắc ung thư, chi phí điều trị đã khiến gia đình anh chìm trong nợ nần, gánh nặng trên vai anh rất lớn. Đó không phải là thời điểm thích hợp để bàn chuyện cưới xin. Sau đó, chúng tôi cùng đến bệnh viện phỏng vấn. Bác sĩ trưởng vô tình hỏi anh:
“Cậu trai trẻ, đã có bạn gái chưa?”
Anh lập tức trả lời: “Chưa, tôi vẫn còn độc thân.”
Đứng bên cạnh anh, tôi sững sờ tại chỗ. Sau đó, anh giải thích với tôi:
“Bác sĩ Triệu có ý định bồi dưỡng bác sĩ mới. Anh chỉ không muốn ông ấy lo lắng rằng: vì yêu đương mà anh không tập trung vào công việc.”
Dù trong lòng cảm thấy khó chịu, tôi cũng không nói thêm gì. Anh có những suy tính và lo ngại của riêng mình, tôi muốn cố gắng thấu hiểu. Ban đầu không công khai có lẽ là có lý do, sau này thì hình như không còn cần thiết nữa. Mỗi lần tôi nhắc đến, anh luôn cười rồi hôn lên trán tôi.
“Đợi đến khi kết hôn, rồi gửi thiệp mời là được. Công khai bây giờ, người ta lại hỏi han tọc mạch.”
Anh là người sợ phiền phức, tôi đành tự an ủi mình rằng: anh chỉ không muốn đời tư bị chú ý quá nhiều. Trước đây, anh từng giúp tôi sấy tóc, cùng tôi ăn vội hộp cơm, khi chia tay ở ngã tư đường cũng tranh thủ nói với tôi:
“Chờ thêm chút nữa, anh sẽ cưới em.”
Nhưng từ hơn nửa tháng trước, khi anh đột ngột lấy lại thẻ lương mà anh nhờ tôi giữ suốt, anh chưa từng nhắc đến điều đó nữa. Giờ thì tôi đã hiểu, lý do anh nói phải giải quyết một việc lớn. Đó là đại sự đời người. Vị hôn phu của tôi muốn cưới người khác, mà thậm chí, anh không thấy cần thiết phải nói cho tôi biết. Tôi xách váy cưới bước ra, đến ngã tư quay lại nhìn, nhưng Trần Tiêu Nhiên cũng không hề đuổi theo. Khung trò chuyện giữa tôi và anh, vẫn dừng lại ở nhiều ngày trước, khi tôi hỏi anh mấy giờ về, và anh chỉ đáp lại hai từ: “Đang bận.”
Mở vào trang cá nhân của anh, tôi chỉ thấy một vạch ngang. Không biết từ lúc nào anh đã chặn tôi xem. Tôi gọi điện hủy đặt bàn ở nhà hàng, ném váy cưới vào xe, rồi quay về bệnh viện làm việc. Trưởng khoa thấy tôi thì tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Thức trắng mấy đêm liền mới xin được nghỉ một ngày, mà giờ mới nửa buổi đã đi làm lại?”
Có lẽ, thấy sắc mặt tôi không tốt, ông lại hỏi liệu có chuyện gì xảy ra. Giải thích việc yêu đương bí mật mà bị phản bội thật quá phiền phức, tôi chỉ đành lấy lý do ngủ không đủ giấc. Ông liền hào hứng kéo tôi sang một bên:
“Thế thì buôn chút chuyện đi, ăn chút dưa cũng được mà.”
Càng không muốn nghe tên ai, càng không tránh được. Ông trưởng khoa thần bí ghé lại gần:
“Trần Tiêu Nhiên qua lại với cô y tá mới bên khoa họ, bị bắt gặp vài lần rồi. Hai người còn ở trong văn phòng cả nửa ngày. Cô y tá đi ra còn chỉnh lại quần áo. Lá gan cũng to thật đấy.”
Ông nhìn tôi từ đầu đến chân, vẻ mặt như trách mắng kẻ không chịu tranh đấu.
“Hồi trước, tôi còn định tác hợp cho hai đứa đấy. Cùng học cùng làm, biết rõ tính tình nhau mà, Trần Tiêu Nhiên đúng là hồ đồ!”
Tôi cười không nổi, chỉ đáp: “Có lẽ không hợp đâu.”
Ông trưởng khoa lại nói tiếp:
“Đỗ Tư Vũ vừa vào viện, đã tuyên bố muốn lấy một bác sĩ. Trong viện còn có người lập danh sách, xem ai xui xẻo bị cô ấy hạ gục đấy. Cô có biết viện chúng ta khó vào thế nào không? Cô ta vừa tốt nghiệp đã vào được, nghe nói là nhờ có ông bố quyền lực.”
Lời này làm tôi nhớ đến mấy y tá trong khoa, mỗi lần nhắc đến Đỗ Tư Vũ đều trêu chọc:
“Chưa bao giờ thấy cô ấy trực ca đêm, có ông bố cổ đông lớn đúng là không so được.”
Có lẽ, những điều này Trần Tiêu Nhiên cũng đã nghe qua.
————–