Metruyenhan
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
  • TRUYỆN TRANH
  • Novel – Truyện chữ
  • Truyện mới cập nhật
  • Truyện HOT nhất
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Novel Info

Trả anh cho cô ấy - Chapter 4

  1. Trang chủ
  2. Trả anh cho cô ấy
  3. Chapter 4
Prev
Novel Info

Báo cáo xin đi Tây Bắc của Tịch Mục Hằng vừa được nộp lên, thì Tôn Nhu Vi đã tìm đến tôi. Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy căm phẫn:
“Tôi đã chịu nhục nhã đến mức này rồi, tại sao chị nhất quyết ép tôi phải chớt!”
Tôi thấy lời cô ta thật nực cười. Tôi làm sao mà ép cô ta phải chớt được?
“Mất đi sự chu cấp của anh Tịch, mẹ con tôi đến cơm cũng không có mà ăn. Lý Tinh Ương, chị đúng là độc ác!”
Tôi lạnh lùng đáp lại:
“Vậy thì sao cô không mang con đến Tây Bắc, tiếp tục làm nhân tình cho Tịch Mục Hằng?”
Cô ta gào lên:
“Đi Tây Bắc? Tôi có đi được không? Không có hộ khẩu, không có lệnh điều động, tôi đến đó rồi không phải bị đuổi về sao?”
“Vậy thì trách cô không có bản lĩnh rồi.” Tôi nhếch miệng cười:
“Nếu không, tôi cho cô một gợi ý: Tịch Mục Hằng là người mềm lòng, cô giỏi nhất là điều khiển anh ta. Cứ giả bệnh, hoặc nghĩ cách gì đó để khiến anh ta phải ở lại.”
Cô ta sững người, nhíu mày suy nghĩ: “Chị chịu để anh ấy ở lại sao?”
Tôi mỉm cười: “Tôi còn mong sao anh ta đồng ý ly hôn với tôi.”
Ánh mắt của cô ta lóe lên sự toan tính, tinh ranh. Tôi biết, chắc chắn cô ta sẽ nghĩ ra cách để giữ chân Tịch Mục Hằng. Vì tôi sắp đi Tây Bắc, trưởng phòng đặc biệt dặn dò tôi không nên làm thêm giờ nữa. Về nhà thu xếp đồ đạc, đồng thời dành thời gian thăm hỏi người thân và bạn bè. Dù sao thì một khi đi, không biết bao giờ mới gặp lại. Vì thế, tôi ghé thăm từng nhà, kể về những chuyện cũ, chia sẻ những dự định tương lai. Tịch Mục Hằng vẫn luôn theo, cùng tôi đến từng nhà chuyện trò. Cho đến khi, tin tức Tôn Nhu Vi tự sát lan đến. Người đàn ông bình tĩnh, tự chủ như anh ta cũng hoảng loạn. Lập tức bỏ mặc tôi, để chạy đến nhà cô ta, bế cô ta lên và đưa thẳng đến bệnh viện. Cô ta không chớt. Trong vòng tay anh, cô ta mắt đẫm lệ, yếu ớt thều thào:
“Anh Tịch, anh đừng bỏ em. Em sẽ ngoan, sẽ nghe lời, em không làm phiền gia đình anh đâu. Đừng đi được không, em xin anh, đừng đi mà…”
Những lời cầu xin đó. Ngay cả tôi, người đứng ngoài cuộc, nghe cũng thấy mềm lòng. Huống chi là Tịch Mục Hằng, người trong cuộc. Vậy nên, không bất ngờ gì khi tôi nghe thấy anh ta nói:
“Anh không đi, anh không đi nữa. Em ráng chịu thêm chút, sắp đến bệnh viện rồi. Em yên tâm, anh nhất định sẽ chăm sóc tốt cho hai mẹ con em!”
Lời hứa chắc như đinh đóng cột ấy vang lên, cả khu nhà đều nghe rõ, ai cũng nhíu mày. Khi xe cấp cứu đến, Tịch Mục Hằng theo Tôn Nhu Vi vào bệnh viện. Tôi đứng cùng nhóm chị em hàng xóm, mọi người đều chờ phản ứng của tôi. Chị Trương muốn an ủi vài câu, chưa kịp mở lời, tôi đã nói trước:
“Chị em đừng lo, em không buồn đâu, thật sự không buồn chút nào! Đồng thời, em cũng mong các chị làm chứng giúp em, là Tịch Mục Hằng đã phản bội em trước. Khi đệ đơn ly hôn, xin mọi người hãy hỗ trợ em một tay.”
Chị Trương lập tức lên tiếng:
“Em gái, yên tâm, loại đàn ông này có ngày sẽ hối hận. Ly hôn thì ly hôn, chưa chắc ai không sống nổi với ai đâu!”
Những chị em khác cũng đồng loạt ủng hộ, khiến lòng tôi cảm thấy ấm áp. Tịch Mục Hằng ở lại bệnh viện với Tôn Nhu Vi suốt một tuần. Trong thời gian đó, anh ta rút lại đơn xin đi Tây Bắc. Khi quay về, anh không ngại ánh mắt của mọi người, tự tay bế Tôn Nhu Vi về nhà cô ta. Chăm sóc cô ta chu đáo, từ việc nhỏ đến lớn. Dù đã làm đến mức ấy, anh ta vẫn không chịu viết đơn ly hôn, còn nói:
“Dù anh không đi Tây Bắc, chúng ta cũng không ly hôn. Em chỉ cần tin anh và Tôn Nhu Vi không có gì với nhau là đủ. Anh thề, cả đời này anh sẽ không làm điều gì có lỗi với em.”
Thật buồn cười. Những việc có lỗi với tôi, anh ta đã làm biết bao nhiêu lần rồi. Vậy mà còn dám mặt dày hứa hẹn như vậy. Chẳng lẽ anh ta nghĩ rằng, chỉ cần chưa lên giường với Tôn Nhu Vi, thì không tính là phản bội tôi sao? Chị Trương không thể chịu nổi một người đàn ông vô trách nhiệm như Tịch Mục Hằng. Chị ấy cũng không muốn tôi bị Tịch Mục Hằng kéo xuống hố sâu, vì vậy đã cùng với các chị em khác, hằng ngày kéo đến tìm Tôn Nhu Vi gây rắc rối. Chửi mắng cô ta “rẻ rúng” vẫn còn nhẹ, mọi người đều hận không thể lôi cô ta ra dìm vào chuồng heo. Tôn Nhu Vi bị các chị em gây khó dễ, tất nhiên sẽ tìm đến Tịch Mục Hằng để khóc lóc kể khổ. Tịch Mục Hằng hoàn toàn không chịu nổi những giọt nước mắt của cô ta. Sự việc tiếp tục rầm rộ, cuối cùng anh ta cũng buộc phải viết đơn ly hôn.
Cấp trên vốn đã hiểu sơ qua tình hình, rất nhanh đã phê duyệt cho Tịch Mục Hằng ly hôn. Ngày cầm giấy chứng nhận ly hôn trên tay, ánh mắt Tịch Mục Hằng đỏ hoe.
“Nhất định phải làm cho ra nông nỗi này sao?”
Anh ta dường như có chút không nỡ. Tôi lại cảm thấy vô cùng thoải mái:
“Làm ra nông nỗi này, từ đầu đến cuối đều là anh. Tôi chỉ là thuận theo ý anh mà thôi!”
Nói xong, tôi xách hành lý chuẩn bị rời đi. Anh ta hỏi tôi:
“Đào Đào thì sao? Em không nghĩ chút nào cho con sao?”
Tôi sảng khoái đáp:
“Mỗi người từ khi sinh ra, đều có con đường riêng của mình, Đào Đào cũng sẽ có con đường riêng của con. Anh đã để con lại vì bố mẹ mình, thì cứ chăm sóc tốt cho nó, không cần nghĩ gì thêm.”
Anh ta nắm lấy tay tôi, trong ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói. Nhưng tôi thực sự không muốn nói thêm một lời nào nữa.
“Tự trọng đi, Tôn Nhu Vi thấy anh và tôi như thế này lại khóc thì sao. Anh không thể vừa phụ tôi, lại vừa phụ cô ta.”
“Tinh Ương, anh không thể buông tay em được.”
“Nhưng tôi thì đã buông tay anh rồi.”
Bước lên chuyến tàu đi Tây Bắc, Tịch Mục Hằng đuổi theo suốt đường đi. Tôi không thèm để lại một ánh mắt nào cho anh ta. Chỉ mong chuyến tàu chạy nhanh hơn nữa, nhanh hơn, nhanh hơn!
—————–
Ba mươi năm xây dựng Tây Bắc. Tôi đã tái hôn. Chồng tôi là một người đàn ông rất tốt, đối xử với tôi vô cùng chu đáo. Vì công việc bận rộn, chúng tôi vẫn chưa có con. May mắn thay, chúng tôi không quá khát khao việc có con. Và cũng rất hài lòng với thế giới hai người hiện tại. Trong thời gian đó, tôi từ một công nhân nhỏ bé, dần dần vươn lên làm quản lý xưởng. Về sau, khi thời đại thay đổi, tôi được mời về quê nhà đảm nhiệm một chức vụ không nhỏ, quản lý việc khai thác tài nguyên khoáng sản toàn tỉnh. Chồng tôi vì muốn ủng hộ, cũng theo tôi về quê nhà.
Ngày tháng trôi qua êm đềm như dòng nước. Cho đến một lần, khi tôi xuống cơ sở kiểm tra. Tôi gặp lại Tịch Mục Hằng. Anh ta đứng giữa một nhóm công nhân mỏ than, làn da đen sạm, tóc bạc trắng, mất đi một cánh tay. Tư thế oai phong ngày trước nay đã còng xuống, tiều tụy không thể tả. Anh ta cúi đầu, đôi mắt không còn chút ánh sáng nào.
Nhìn vào, chính là dáng vẻ của một người đã bị năm tháng bào mòn đến cùng cực. Tôi không ngạc nhiên với tình trạng của anh ta. Dù sao, bao năm qua tôi vẫn giữ liên lạc với chị Trương. Tôi biết rằng năm tôi rời đi, Tịch Mục Hằng đã kết hôn với Tôn Nhu Vi. Năm sau, vì sự sơ suất của Tôn Nhu Vi, bố mẹ của Tịch Mục Hằng bị ngộ độc khí than mà qua đời. Cùng qua đời, còn có con trai của tôi và Tịch Mục Hằng, Đào Đào. Không còn gánh nặng của bố mẹ và con cái, Tịch Mục Hằng và Tôn Nhu Vi đã sống những ngày tháng tươi đẹp trong vài năm.
Về sau, khi quân đội cải cách, Tịch Mục Hằng buộc phải chuyển ngành đến một nhà máy nhỏ. Thật trùng hợp, nơi anh ta đến lại chính là vị trí tôi từng làm việc, quản lý máy kéo sợi. Nhưng do hiệu quả kinh doanh của nhà máy ngày càng kém, lương của Tịch Mục Hằng cũng càng ngày càng thấp đi. Tôn Nhu Vi, người luôn sống xa hoa, nhanh chóng chán ghét anh vì kiếm được quá ít. Tịch Mục Hằng vì muốn mẹ con cô ta sống sung sướng, đã lén nhận làm việc trái phép. Nhưng cô ta là một người tham lam, luôn rỉ tai anh những lời so sánh. Nói rằng: chồng người này kiếm được bao nhiêu tiền, mua ô tô, mua tủ lạnh. Tịch Mục Hằng vốn là người hiền lành, lại rất trọng sĩ diện. Dù khổ cực thế nào, cũng cố đáp ứng lòng hư vinh của cô ta. Mười năm trôi qua, Tôn Nhu Vi vẫn giữ được vẻ trẻ trung xinh đẹp. Nhưng Tịch Mục Hằng thì đã hoàn toàn biến dạng. Còn vì làm việc liên tục không được nghỉ ngơi, mà trong lúc vận hành máy kéo sợi, đã bị cuốn tay vào máy, để lại tàn tật. Sau khi xuất viện, anh ta nào còn vẻ ngoài điển trai ngày trước. Thế là Tôn Nhu Vi bắt đầu chán ghét, thậm chí không chịu nổi cô đơn, đã lén lút qua lại với một thợ may trong huyện.
Việc này bị phát hiện, ngay tại nhà của Tịch Mục Hằng. Anh ta giận đến run người, nhưng không muốn ngay lập tức xé rách mặt với cô. Dù ly hôn, anh cũng muốn giữ thể diện. Vì vậy, anh trốn trong tủ quần áo. Không ngờ lại nghe được cuộc trò chuyện của họ, nói rằng: bố mẹ và con trai của anh qua đời, là do Tôn Nhu Vi cố tình sắp đặt. Tịch Mục Hằng không kìm được, lấy dao tiễn Tôn Nhu Vi sang thế giới bên kia đền tội. Do từng lập công, lại có tình tiết giảm nhẹ, nên anh ta chỉ bị tuyên án mười năm tù giam. Mười năm sau, anh ta ra tù, tìm việc không ai nhận, đành phải làm ở mỏ than. Cứ thế lại làm việc nặng nhọc trong hàng chục năm nữa.
Kết thúc chuyến kiểm tra tại mỏ than, tôi chuẩn bị lên xe về, thì thấy Tịch Mục Hằng đứng cạnh xe của tôi. Anh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt ngập tràn nước mắt. Tôi bước tới, tự nhiên chào hỏi:
“Lâu rồi không gặp.”
Anh nuốt nước bọt, mắt đỏ hoe: “Đúng, lâu rồi không gặp…”
Tôi và anh đối mặt, cuối cùng chẳng ai nói thêm câu nào. Đến khi tôi lên xe, từ gương chiếu hậu, tôi thấy Tịch Mục Hằng ngã quỵ xuống đất, khóc nức nở. Chồng tôi hỏi về người đàn ông tàn tật kia. Tôi thản nhiên đáp:
“Có lẽ là do cuộc sống quá khổ cực.”
Chồng tôi gật đầu:
“Đúng vậy, từng này tuổi rồi còn phải làm ở mỏ than, thật là khổ. Anh nghĩ lương của công nhân mỏ than, cũng nên được tăng lên.”
Về tỉnh, tôi viết một báo cáo gửi lên cấp trên, về tình trạng của công nhân mỏ than. Không lâu sau, tin tức tăng lương được truyền về. Nhưng đồng thời, cũng có tin Tịch Mục Hằng đã tự vẫn trong mỏ than. Chồng tôi tiếc nuối:
“Cuộc sống sắp tốt lên rồi, tại sao anh ta lại nghĩ quẩn như vậy?”
Tôi thở dài:
“Chắc là, không phải ai cũng xứng đáng, được hưởng phúc lợi của thời đại mới.”
—–
HOÀN VĂN
Tịch Mục Hằng đã sai, sai từ lúc nghĩ rằng: sự cam chịu của vợ mình là mãi mãi. Anh từng có tất cả: một mái nhà ấm, một người vợ hiền, một đứa con ngoan. Đến khi mất cô, anh cũng mất luôn phần tử tế cuối cùng trong cuộc đời. Chuyện đời vẫn vậy, luôn có những thăng trầm đau khổ. Thế nhưng, điều thực sự quan trọng là cách chúng ta đối mặt, và đứng dậy sau vấp ngã. Đừng để bất cứ ai định đoạt số phận, hay dập tắt đi ngọn lửa hy vọng trong tim mình. Hãy sống mạnh mẽ như Lý Tinh Ương của kiếp này, tự do và kiêu hãnh, để mỗi bình minh thức dậy, là một khởi đầu mới, một chương tươi sáng đầy hứa hẹn.

Prev
Novel Info

Bình luận cho Chapter 4

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

Tình sâu bảy năm không địch nổi danh vọng
ky-uc-hoa-hoe
Ký ức hoa hoè: Anh lạc mất em rồi
thang-muoi-mot-em-cuoi-nhung-chu-re-khong-phai-anh
THÁNG MƯỜI MỘT EM CƯỚI, NHƯNG CHÚ RỂ KHÔNG PHẢI ANH
thai-tu-muon-huy-hon-de-cuoi-con-gai-toi-than
Thái tử muốn huỷ hôn để cưới con gái tội thần

DMCA.com Protection Status

  • TRANG CHỦ
  • BLOG
  • ĐIỀU KHOẢN
  • CHÍNH SÁCH BẢO MẬT
  • LIÊN HỆ

@2026 Metruyenhan | Truyện Tranh BL, GL, Manga, Manhua, Manhwa HOT

Sign in

Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Metruyenhan