Metruyenhan
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
  • TRUYỆN TRANH
  • Novel – Truyện chữ
  • Truyện mới cập nhật
  • Truyện HOT nhất
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Novel Info

Tình sâu bảy năm không địch nổi danh vọng - Chapter 4

  1. Trang chủ
  2. Tình sâu bảy năm không địch nổi danh vọng
  3. Chapter 4 - End
Prev
Novel Info

Anh im lặng một lúc, chống tay lên bồn rửa bát.
“Hà Yên, em biết anh ghét nhất điểm nào ở em không? Chính là sự sắc bén không khoan nhượng này.”
Anh dường như cười khổ:
“Nhưng điều anh yêu em nhất lúc đó, lại chính là điểm này. Em dũng cảm hơn anh.”
Tôi không biết phải đáp lại thế nào. Khi yêu, đó là sự dũng cảm. Khi không yêu, lại trở thành sự không khoan nhượng. Trước đây, tôi từng hỏi anh: tại sao lại thích tôi. Anh suy nghĩ rồi trả lời:
“Nhìn em tranh luận lý lẽ với thầy giáo, anh cũng muốn thử một lần dũng cảm, giành lấy điều mình muốn.”
Tôi từng là sự dũng cảm duy nhất, trong cuộc đời nhẫn nhịn của anh. Nhưng bảy năm sau, anh không chớp mắt mà lựa chọn rời đi. Anh vặn vòi nước, xắn tay áo rửa bát đũa, động tác chậm rãi. Từng món được rửa sạch, để ráo rồi xếp gọn vào tủ. Khi lau bề mặt bếp, tay anh khựng lại, một giọt nước mắt bất chợt rơi xuống. Giọt nước đọng lại trên mặt bếp, anh đờ đẫn nhìn, rồi thêm một giọt nữa rơi xuống. Giọng anh vang lên, nghẹn ngào và đầy âm điệu của tiếng khóc:
“Anh nhớ hồi trước, đến cả rửa bát hay nhặt rau anh cũng không nỡ để em làm. Đôi tay của em không nên phải dính vào những thứ đó. Trước đây, anh thật sự nghĩ rằng: mình có thể bảo vệ em đi đến hết cuộc đời.”
Tôi đứng thẳng dậy, kéo cửa trượt của bếp mở ra. Trước khi bước ra, tôi quay lại nhìn anh lần cuối:
“Trần Tiêu Nhiên, có lẽ ngay từ lúc rời khỏi trường y, chúng ta đã nên chia tay. Những gì xảy ra sau đó, chẳng qua chỉ vì, anh chưa gặp được cơ hội tốt hơn mà thôi. Bầu trời cao rộng, chim cứ tự do bay. Tôi không chúc anh hạnh phúc đâu.”
Khi tiễn bố mẹ anh ra về, họ rối rít cúi đầu tâng bốc bố tôi. Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt đỏ hoe, và cái đầu cúi gằm của Trần Tiêu Nhiên. Đóng cửa lại, tôi hít sâu một hơi.
“Bố thật sự muốn làm người chứng hôn à?”
Ông nghiêm túc gật đầu: “Đừng cản bố.”
—————–
Một tuần sau, tôi đã tham dự xong tiệc chào mừng ở viện nghiên cứu nước ngoài. Do chênh lệch múi giờ, khi bố gọi video, bên đó trời đã sáng rõ. Khung cảnh nhộn nhịp của lễ cưới hiện ra trên màn hình, khách khứa tấp nập. Ông giơ điện thoại quay một vòng cho tôi xem. Cổng hoa hình vòng cung, lẵng hoa hình trái tim lớn đặt bên cạnh ảnh cưới của đôi uyên ương. Máy quay lướt qua, tôi dường như thấy nụ cười rạng rỡ của Đỗ Tư Vũ.
“Bố cúp máy đi, con chuẩn bị nghỉ ngơi.”
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên, Trần Tiêu Nhiên bước vào khung hình với vẻ ngượng ngùng. Anh đến để mời bố tôi ngồi vào hàng ghế đầu. Ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau qua màn hình, cả hai đều lúng túng. Anh sững lại, cười buồn bã:
“Hà Yên, mọi việc ổn chứ?”
Tôi khẽ cười: “Tốt lắm.”
Anh đứng yên nhìn tôi, phía sau là tiếng cười nói rộn ràng. Trước khi tôi đi, anh thực ra đã đến tìm tôi một lần nữa. Qua cánh cửa, anh rụt rè hỏi: liệu có thể tiễn tôi một đoạn được không.
“Không cần thiết đâu, Trần Tiêu Nhiên. Hai con đường của chúng ta đã song song từ lâu rồi, chẳng cần phải giao nhau nữa.”
Chỉ mới vài ngày trước, nhưng khi nhìn anh lúc này, tôi cảm giác như đã cách xa muôn trùng núi. Bố tôi vỗ vai anh, nói:
“Đừng đứng ngây ra đấy, đến giờ rồi.”
Trần Tiêu Nhiên gật đầu, bước đi với đôi vai rũ xuống, bước chân nặng nề. Bố tôi vẫn không chịu cúp máy, cười nói ông thấy nhàm chán, muốn tôi nói chuyện với ông. Tôi không từ chối được, đành đặt điện thoại lên bàn, tự mình đi rửa hoa quả. Rất nhanh, giai điệu nhạc cưới vang lên, thế gian lại chuẩn bị chào đón một cặp đôi mới. Tôi bê chậu hoa quả quay lại, vừa ăn vừa bất đắc dĩ xem lễ cưới qua màn hình. Bố tôi lên sân khấu, máy quay chỉ chiếu được phần cằm của ông. Ông nói vài lời khách sáo, đột nhiên chuyển đề tài:
“Cô bé Tư Vũ này, hồi mới vào viện thi không qua vòng kiểm tra. Nhưng bố nuôi cô ấy, là cổ đông danh nghĩa của bệnh viện, đã năn nỉ hết lời nên cô ấy mới được giữ lại.”
Bố nuôi và bố ruột, chỉ khác một chữ, nhưng quả thực rất thú vị. Tôi cầm nửa trái đào, dừng lại giữa không trung. Bố tôi vẫn cười tươi:
“Cũng không dám để cô ấy đảm nhận vị trí quan trọng nào, chỉ sắp xếp làm y tá. Còn dặn dò: không cho cô ấy tiếp xúc với bệnh nhân hay thuốc men, kim tiêm. Bố nuôi cô ấy, quả thực rất yêu thương cô ấy. Đặc biệt căn dặn chúng tôi: coi như bệnh viện đang nuôi một người ăn không ngồi rồi.”
Tôi bỗng nhiên, rất muốn nhìn gương mặt của Trần Tiêu Nhiên lúc này. Trong bệnh viện trước đây từng có lời đồn, rằng có một cổ đông danh nghĩa không đứng đắn, thích bao dưỡng các cô gái trẻ. Mọi người chỉ xem như chuyện đùa, thỉnh thoảng gặp người này ở bệnh viện, cũng không ai vạch trần, vẫn giữ vẻ ngoài kính cẩn. Bố tôi đứng trên sân khấu, lại càng nói càng hào hứng:
“Cô bé này cũng thật có bản lĩnh, chọn được bác sĩ ngoại khoa trẻ tuổi nhất của bệnh viện chúng tôi. Từ giờ, tôi cũng có thể yên tâm rồi. Nhân đây, tôi xin chúc đôi tân lang tân nương hạnh phúc trăm năm, gắn bó keo sơn.”
Ông chỉ thiếu chút nữa là yêu cầu phòng nhân sự thông báo với Đỗ Tư Vũ rằng: cô ấy sắp bị sa thải ngay trong hôn lễ. Nói xong, ông bước xuống sân khấu, bước chân thoăn thoắt, gương mặt đỏ bừng vì cố nén cười. Tôi nghe thấy ông vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Dám động đến con gái tôi, lá gan cũng to lắm!”
Bỗng dưng tôi thấy buồn cười, khóe mắt cũng hơi cay. Ông điều chỉnh camera, để tôi nhìn thấy trên sân khấu MC đang giục lần nữa:
“Mời hai nhân vật chính lên sân khấu.”
Nhưng Trần Tiêu Nhiên lại đứng yên, siết chặt tay, mặt mày tái mét. Bên cạnh, Đỗ Tư Vũ nước mắt giàn giụa, níu lấy cánh tay anh mà lay, nhưng không thể lay chuyển được chút nào. Bố mẹ Trần Tiêu Nhiên cũng lộ vẻ lúng túng, bước lên khuyên nhủ điều gì đó. Một lúc lâu sau, anh ngẩng đầu nhìn lên, môi mím chặt. Dáng vẻ này tôi quá quen thuộc, mỗi khi không kìm được nước mắt, anh luôn ngẩng đầu cố gắng nuốt lại. Như một kẻ phá vỡ giới hạn cuối cùng, anh nắm lấy tay Đỗ Tư Vũ kéo lên sân khấu. Bước chân anh rất nhanh, hoàn toàn không để ý đến Đỗ Tư Vũ bị váy cưới vướng víu, loạng choạng ngã tới ngã lui. Giữa tiếng nhạc, hai người bước lên sân khấu, một người mặt mày u ám, một người hoảng loạn. Đây có lẽ là hôn lễ thú vị nhất, mà tôi từng chứng kiến.
MC ho khan hai tiếng để lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười chuyên nghiệp, hỏi Trần Tiêu Nhiên:
“Chú rể có vẻ hơi căng thẳng, hay để cô dâu biểu lộ một chút, làm nũng chẳng hạn?”
Đỗ Tư Vũ kéo váy, gượng gạo nở nụ cười, định dựa đầu vào ngực Trần Tiêu Nhiên, nhưng bị anh lạnh lùng đẩy ra. Loạng choạng, cô ta lùi lại vài bước, cuối cùng bị váy cưới làm vấp, ngã ngồi xuống đất. Kìm nén bấy lâu, cảm xúc của cô ta bùng nổ hoàn toàn, bật khóc nức nở:
“Trần Tiêu Nhiên! Anh không được hối hận! Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi!”
Trần Tiêu Nhiên lạnh lùng liếc cô ta, đột nhiên bật cười:
“Thế thì tốt quá, giờ chúng ta sẽ tổ chức lễ ly hôn.”
Sắc mặt Đỗ Tư Vũ lập tức tái nhợt, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, kinh ngạc nhìn anh không thể tin nổi. Ánh mắt của Trần Tiêu Nhiên như nhìn về phía bố tôi, anh ta nói:
“Tôi hối hận rồi.”
Cơn gió lướt qua khóe mắt anh, khiến nụ cười đầy nước mắt. Cảnh tượng sau đó hỗn loạn không chịu nổi. Mẹ của Đỗ Tư Vũ lao lên sân khấu, túm lấy cổ áo Trần Tiêu Nhiên, cào rách mặt anh. Tiếng khóc lóc, chửi rủa hòa cùng giai điệu nhạc cưới, tạo nên một khung cảnh khá buồn cười. Nhiều khách mời rút điện thoại ra, hứng thú quay video. MC có lẽ chưa từng gặp cảnh nào như vậy, lúng túng định mở lời hòa giải, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.
Bất ngờ, sấm sét vang dội, mưa lớn ào ào trút xuống. Khán giả bên dưới lập tức tản ra, còn trên sân khấu vẫn đánh nhau loạn xạ.
“Không được, mưa to quá rồi.”
Bố tôi vội vàng cúp video call. Tôi nhìn màn hình tối đen, ngẩn người vài giây, rồi không nhịn được bật cười. Sau đó, tôi không còn nghe thêm tin tức gì về hai người họ, trong một thời gian dài.
————–
Công việc ở viện nghiên cứu rất bận rộn, tôi quay cuồng như một con quay, cảm giác như trở lại những năm tháng ở trường y. Hơn nửa năm sau, trưởng khoa bất ngờ gọi điện thăm hỏi. Ông vừa trò chuyện, vừa không kìm được bản tính thích hóng hớt:
“Cô còn nhớ Trần Tiêu Nhiên chứ? Cậu bạn học của cô đó.”
Tôi đáp một tiếng, tiện tay tắt nhạc trên màn hình.
“Đỗ Tư Vũ bị sa thải rồi, nghe nói ngay sau đám cưới không lâu. Nhưng vụ ly hôn của họ làm ầm ĩ mãi, gần đây mới dứt điểm.”
Trưởng khoa thở dài, cảm thán:
“Trần Tiêu Nhiên coi như tiêu đời rồi. Vì muốn ly hôn, cậu ta dùng đủ mọi cách, nào là quay lén, theo dõi. Cuối cùng, cũng ghi lại được mấy chuyện dơ dáy của Đỗ Tư Vũ và một ông già.”
“Nhưng công việc của cậu ta cũng hỏng bét. Hình như không tập trung, chẩn đoán sai bệnh, bị người nhà bệnh nhân kéo băng rôn, chặn cửa bệnh viện cả nửa tháng trời.”
“Sáng nay, tôi thấy cậu ta ủ rũ dọn đồ, còn phải bồi thường chi phí điều trị cho người ta, số tiền không hề nhỏ.”
Tôi chỉ biết thở dài. Bỏ qua những chuyện tồi tệ giữa chúng tôi, anh ta vốn dĩ có một tiền đồ sáng lạn. Tôi bất chợt nhớ đến một tin nhắn lạ, tôi nhận được vài tháng trước:
“Trên đời này, đã lạc mất nhau, liệu còn có thể gặp lại không?”
Tôi không trả lời, chỉ xóa đi ngay lập tức. Sau hai năm trao đổi và học tập, máy bay hạ cánh, tôi trở về nhà. Trước cửa chất đầy những hộp bưu kiện lớn nhỏ, tôi tiện tay mở một cái. Bên trong là một bộ tranh ghép hình đã vỡ nát, mờ mờ như ảnh chụp chung của tôi và Trần Tiêu Nhiên. Đính kèm là một tấm thiệp nhỏ, trên đó viết: “Người yêu của anh, chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Có lẽ, những bưu kiện đó đều do anh ta gửi đến, là quà của các ngày lễ lớn nhỏ trong những năm qua. Tôi đã không còn nhớ, từ bao giờ anh chẳng buồn chuẩn bị, những thứ này cho tôi nữa. Hình như, bắt đầu từ sau lần phỏng vấn ở bệnh viện, anh đã ngầm cố tình làm mờ nhạt mối quan hệ giữa chúng tôi. Hộp ở trên cùng có ngày gửi là vài ngày trước, bên trong là một hộp rất lớn. Tôi mở ra, bên trong là một chiếc váy cưới. Nhìn kỹ, tôi nhận ra đó là chiếc váy cưới, mà tôi đã ném vào thùng rác. Kèm theo là một tấm thiệp với dòng chữ:
“Anh không dứt khoát như em nghĩ, cũng chẳng dũng cảm như anh đã nghĩ.”
Tôi không biết anh với tâm trạng nào, mà lại nhặt chiếc váy đó về. Khi ấy, anh đang bận rộn chuẩn bị đám cưới với Đỗ Tư Vũ. Việc tâm trí bấn loạn thế này, chỉ khiến tôi càng cảm thấy nghẹn trong lòng. Cuối cùng vẫn là không xứng đáng, cuối cùng vẫn là tôi yêu sai người. Tôi gọi một người thu mua đồ cũ đến, bảo anh ta mang hết đi.
“Bỏ hết à? Tôi thấy có cái chưa mở luôn đó.”
Anh ta vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ, nhìn đống hộp từ trên xuống dưới. Tôi lắc đầu:
“Bỏ hết. Với anh ta, đây là nuối tiếc. Còn với tôi, chỉ là rác rưởi.”
“Thế nếu sau này có loại rác thế này nữa, cứ gọi tôi nhé.”
Sau khi đi làm lại ở bệnh viện, tôi vẫn nghe được tin tức về Trần Tiêu Nhiên. Đồng nghiệp bảo đã thấy anh đi xin việc khắp nơi. Nhưng giữa các bệnh viện đều trao đổi thông tin, chẳng ai dám nhận anh ta.
“Lần trước anh ta còn hỏi về cậu, tôi bảo là cậu đã về rồi, giờ còn đang rất thành công đấy.”
Tôi mỉm cười, lặng lẽ tắt điện thoại.
“Phải đổi số thôi, số này nhiều tin nhắn rác quá rồi.”
Cách đây vài giây, tin nhắn của Trần Tiêu Nhiên nằm trong hộp thư rác:
“Có những thứ chỉ khi biến mất, mới chứng minh được giá trị của nó.”
Tôi tưởng tượng cảnh: anh ta cầm sơ yếu lý lịch, mướt mồ hôi vì bị từ chối khắp nơi, rồi bối rối gõ ra dòng tin nhắn ấy, bỗng chốc không nhịn được mà bật cười.
————-
Mấy năm sau, tôi cầm một hộp bánh sandwich, đứng ở ngã tư thì bắt gặp Đỗ Tư Vũ. Cô ta mang thai, bụng nhô lên rõ rệt, tay xách nách mang đủ loại túi lớn túi nhỏ. Bước nhanh để đuổi theo một người đàn ông phía trước. Người đàn ông ấy lôi thôi, già hơn cả bố tôi, vừa đi vừa xỉa răng, quay đầu lại quát tháo cô ta đầy bực bội. Khi đi ngang qua tôi, cô ta liếc nhìn tôi một cái, rồi lập tức quay đi. Một chiếc xe lao vút qua sát người cô ta, tôi đưa tay kéo cô ta lại. Cô ta kinh hồn bạt vía nhìn tôi, lẩm bẩm cúi đầu:
“Cảm… cảm ơn bác sĩ Hà.”
Người đàn ông phía trước đã cất tiếng mắng:
“Đồ ngu! Không biết nhìn đường à? Sao không để xe tông chớt cô với đứa con hoang luôn đi!”
Cô ta cúi đầu cam chịu, lầm lũi bước theo sau. Tôi nhìn những túi đồ rơi vãi trên đất, nào là hộp cơm giảm giá, đồ cận date vương vãi khắp nơi, trông chẳng khác nào tình cảnh hiện tại của họ. Gió nhẹ thổi qua, hương hoa lê thoang thoảng trong không khí, dễ chịu đến lạ thường. Những đám mây trên trời trôi dạt tan ra, thời gian không thể quay ngược lại được nữa rồi !
—————

HOÀN VĂN

“Sau tất cả, câu chuyện giữa Hà Yên và Trần Tiêu Nhiên, để lại trong tôi một dư vị nghẹn ngào. Một tình yêu từng bền chặt suốt bảy năm, lại sụp đổ chỉ vì chút danh vọng và lòng đố kỵ. Chiếc áo sơ mi cô chọn cho anh vào buổi sáng hôm ấy, chiếc váy cưới cô lén đặt vì yêu, cuối cùng chỉ còn là những mảnh ký ức đau lòng. Nhưng hãy nhìn xem, Hà Yên đã không chìm đắm trong bi kịch. Cô ấy đã chọn bước đi, tìm thấy con đường riêng, và tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, dù niềm tin có bị phản bội, hãy luôn giữ vững hy vọng và tin tưởng vào một khởi đầu mới, nơi ta có thể tự mình vẽ nên hạnh phúc đích thực.”

Prev
Novel Info

Bình luận cho Chapter 4

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

giot-le-thang-muoi-hai-va-chiec-nhan-cuoi-khong-khac-ten-em
Giọt lệ tháng mười hai và chiếc nhẫn cưới không khắc tên em
Chạm vào hạnh phúc mới
Đập tan hôn ước: cô không còn là cô dâu hèn mọn
thang-muoi-mot-em-cuoi-nhung-chu-re-khong-phai-anh
THÁNG MƯỜI MỘT EM CƯỚI, NHƯNG CHÚ RỂ KHÔNG PHẢI ANH

DMCA.com Protection Status

  • TRANG CHỦ
  • BLOG
  • ĐIỀU KHOẢN
  • CHÍNH SÁCH BẢO MẬT
  • LIÊN HỆ

@2026 Metruyenhan | Truyện Tranh BL, GL, Manga, Manhua, Manhwa HOT

Sign in

Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Metruyenhan