Đập tan hôn ước: cô không còn là cô dâu hèn mọn - Chapter 5
Lưu Thúy Phương cười lạnh, ngạo nghễ nói:
“Chúng tôi phải đóng cửa thì đã sao? Cho dù đóng cửa thì cũng là chủ vài ngày. Không giống hai thứ nghèo hèn các người, cả đời chỉ có thể đi làm thuê cho người khác!”
Chu Thiến phá lên cười:
“Làm thuê? Ha ha, bà nói chúng tôi đi làm thuê? Mở to mắt chó của bà ra mà xem, tôi và Tố Tâm là chủ cửa hàng này, Hoa Hồng Đỏ là của chúng tôi!”
“Cái gì?”
Ba thanh âm kinh ngạc, đồng thời vang lên. Lục Tự Cảnh và Lâm Vũ đều trừng lớn mắt nhìn tôi, Lục Tự Cảnh khiếp sợ lắm bắp:
“Diệp Tố Tâm, cô… cô thật sự là chủ cửa hàng này?”
Tôi điềm nhiên gật đầu: “Đúng, cửa hàng này là của tôi.”
Thanh âm bén nhọn của Lâm Vũ truyền đến:
“Không thể nào! Kim Phượng Hoàng của tôi và Tự Cảnh còn không được phát đạt như vậy. Cô dựa vào cái gì, mà có thể làm chủ Hoa Hồng Đỏ?!”
Tôi nhẹ nhàng cười:
“Có lẽ là bởi vì, tôi chưa bao giờ dùng mắt chó đi nhìn người.”
Sắc mặt Lâm Vũ lập tức tái nhợt. Lục Tự Cảnh mê man nhìn tôi, không biết đang suy nghĩ điều gì. Nhưng đó đã không còn là chuyện tôi cần quan tâm nữa. Khách hàng rất đông, tôi phải đi hỗ trợ. Dù sao, mục tiêu của tôi cũng là kiếm thật nhiều thật nhiều tiền. Nhìn tôi rời đi, Lưu Thúy Phương cười một tiếng khinh miệt:
“Một đứa con gái quê mùa như cô ta, sao có thể làm chủ một cửa hàng lớn như vậy? Ai mà biết cô ta leo lên bằng cách nào!”
“Hừ, bẩn thỉu chớt người!”
Lâm Vũ cũng mắng theo một câu. Lục Tự Cảnh đứng một bên, yên lặng không nói. Chỉ là sự khinh thị trong ánh mắt hắn mỗi khi nhìn thấy Diệp Tố Tâm, bất tri bất giác đã biến mất tự khi nào. Việc kinh doanh của Hoa Hồng Đỏ rất phát đạt. Nhưng bởi vì tôi và Chu Thiến còn phải đi học, không thể thường xuyên tới hỗ trợ, nên Tất Thành Công tuyển thêm vài nhân viên. Chẳng mấy chốc, ngày tôi và Chu Thiến thi đại học đã tới. Khi ra khỏi phòng thi, tôi ngửa đầu nhìn bầu trời trong trẻo, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Bốn môn thi, tôi đều làm bài không tệ, đặc biệt là Toán và tiếng Anh. Tôi biết, nếu không có gì bất ngờ, nhất định tôi có thể đỗ vào một trường đại học khá. Chu Thiến vui vẻ chạy tới ôm tôi:
“Tố Tâm, tớ thấy tớ làm bài khá tốt, cũng nhờ cậu giúp tớ rèn thêm tiếng Anh. Nhất định lần này, tớ có thể đỗ đại học để cha mẹ kinh ngạc một phen!”
Nếu thật sự như vậy, thì đúng là không còn gì tốt hơn. Đời này, tôi không chỉ thực hiện được giấc mơ của mình, còn có thể giúp đỡ bạn bè. Quả là nhân sinh may mắn. Kỳ thi kết thúc, tôi và Chu Thiến lại tới Hoa Hồng Đỏ. Bây giờ, chúng tôi đều đã trở thành phú hộ tiền vạn. Chúng tôi dự định cho dù lên đại học cũng không chia tay, sau này tiếp tục hợp tác kinh doanh buôn bán. Tất Thành Công nghe vậy cũng tích cực bày tỏ ý muốn gia nhập:
“Hai cô không được gạt tôi sang một bên đâu đấy. Chúng ta là tam giác sắt, làm gì cũng phải có nhau.”
Tôi cười gật đầu: “Được, nhất định sẽ không thiếu phần anh.”
Tất Thành Công thật sự rất có thiên phú kinh doanh. Hơn nữa, tôi và Chu Thiến đi học đại học cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi. Hợp tác với thủ phủ tương lai, chúng tôi tuyệt đối không thiệt thòi. Cuộc sống vốn rất vui vẻ, chẳng qua trên đời lại không thiếu kẻ: không muốn thấy người khác sống tốt. Một buổi sáng, tôi đến Hoa Hồng Đỏ, còn chưa tới nơi đã nghe thấy thanh âm cuồng nộ, như sư tử gầm của Chu Thiến:
“Đây là chuyện kẻ chó má nào làm ra, để bà biết được xem, bà có đánh chớt mày không?!”
Tôi vội vàng đi tới, đập vào mắt chính là phía trước cửa hàng bị người ta ném rác tung tóe, trên tường trên cửa toàn là ô ngôn uế ngữ: “Lăng loàn”, “Thấp kém”, “Ăn cắp”, “Ly hôn”, “Nông thôn quê mùa”, không thiếu chữ nào. Tôi giận đến toàn thân run rẩy. Chu Thiến nắm tay tôi:
“Tố Tâm, đừng nhìn ! Bọn họ ghen tị với cậu mà thôi. Chuyện này, nhất định có liên quan tới mụ mẹ chồng cũ cay nghiệt của cậu!”
Tôi cũng gật đầu: “Tớ biết, ngoài bà ta ra còn có thể là ai chứ.”
Vì vậy, tôi càng không thể bỏ qua, quyết định báo cảnh sát. Cậu của Chu Thiến là Cục trưởng Cục Cảnh sát. Nghe nói có người ác ý nhằm vào cửa hàng của cháu gái, ông lập tức cho người đi điều tra. Quả nhiên, ba ngày sau, Lưu Thúy Phương và nhân chứng đã được mời tới cục Cảnh sát uống trà. Tôi từ chối hòa giải, bà ta bị giam mười lăm ngày. Lục Tự Cảnh đỏ mắt cầu xin tôi bỏ qua cho mẹ hắn:
“Tố Tâm, một ngày làm vợ chồng, ân nghĩa trọn trăm năm. Cô không thể tha thứ cho bà ấy lần này sao?”
Nhớ tới những lời khinh miệt, cay đắng kiếp trước hắn dành cho tôi, tôi cười lạnh:
“Tôi và anh có thể có ân tình gì, tôi lại càng không nợ gì bà ta. Đây là kết cục bà ta đáng nhận được.”
Lưu Thúy Phương nghe vậy, lập tức lớn gọng gào lên:
“Thứ lăng loàn hư hỏng, tôi nói sai sao? Nhất định là cô đã làm ra những chuyện không dám để người biết, một đứa quê mùa xuất thân nông thôn, cô dựa vào cái gì mà mở được cửa hàng phát đạt như vậy?!”
Tôi nâng mắt nhìn bà ta, cười lạnh nhạt:
“Bà cứ mắng tiếp đi. Bà còn dám phỉ báng, tôi không ngại để bà ăn cơm nhà nước thêm vài ngày đâu.”
Bà ta bị tôi dọa sợ, lập tức ngậm miệng không dám nói nữa. Rốt cuộc bà ta cũng nhận ra, tôi đã không còn là cô con dâu dễ bị bắt nạt trước đây nữa.
Lục Tự Cảnh nặng nề nhìn tôi: “Diệp Tố Tâm, cô thay đổi rồi.”
Tôi nhìn Lục Tự Cảnh râu ria xồm xàm, tiều tụy lếch thếch, cười nói:
“Vậy sao? Anh cũng thay đổi rồi.”
Là thay đổi thật sự. Đời này không có tôi, hắn cũng không thể thuận lợi phát tài. Thậm chí, còn tệ hơn cả kiếp trước. A, thiên đạo luân hồi. Lần tiếp theo nghe được tin tức của nhà họ Lục, là Chu Thiến nói cho tôi biết.
“Cậu biết không, bà mẹ chồng cũ đáng ghét của cậu bị liệt rồi. Nói đúng hơn, hai vợ chồng bà ta đều liệt.”
Tôi hiếu kỳ hỏi: “Tai nạn giao thông sao?”
Chu Thiến lắc đầu:
“Phải, mà cũng không phải. Thời gian trước, không phải Kim Phượng Hoàng nhà bọn họ bị niêm phong sao? Nghe nói: cô vợ tên Lâm Vũ kia còn muốn kinh doanh tiếp, nhưng Lưu Thúy Phương không đồng ý. Ngày ngày mắng chửi đánh đập cô ta, mà chồng cũ của cậu cũng không bảo vệ cô ta. Lâm Vũ không chịu nổi, lén lấy cắp nốt chút tiền cuối cùng của nhà họ, nói là muốn đến Thâm Quyến làm ăn. Cuối cùng khi đi, lại bị vợ chồng Lưu Thúy Phương phát hiện. Bọn họ đuổi theo đến đường lớn, bị Lâm Vũ đẩy ra giữa đường. Vừa lúc một chiếc xe tải lao tới, cả hai bị xe cán thành ra tàn phế.”
Thì ra là như vậy. Tôi đã thi đại học xong xuôi, bọn họ vẫn còn khỏe mạnh. Tôi những tưởng: đời này, bọn họ sẽ tránh được một kiếp. Không ngờ, con người chung quy không địch lại ý trời. Lại còn là do con dâu tốt Lâm Vũ của bọn họ làm hại. Chuyện như vậy, sợ là Lâm Vũ không thể nào đến Thâm Quyến được nữa. Lấy sự ngu hiếu của Lục Tự Cảnh, nhất định sẽ bắt cô ta ở nhà hầu hạ cha mẹ chồng cả đời đi.
Một tháng sau, kết quả thi đại học được công bố. Thành tích của tôi và Chu Thiến không tệ lắm, chúng tôi đều lựa chọn đến Thượng Hải học tập. Thành phố này tương lai sẽ thành khu đô thị lớn, sẽ có tiềm lực dồi dào cùng cơ hội rộng mở. Tôi muốn đến nơi đó, nắm giữ cơ hội phát triển trong tay mình. Trong thời gian chờ thư báo trúng tuyển đến, tôi và Chu Thiến đến Hoa Hồng Đỏ, cùng Tất Thành Công bàn tính kế hoạch thành lập một công ty nội thất.
Nhà cửa là một trong những nhu cầu cơ bản của con người. Ngoại trừ bất động sản, thì kinh doanh nội thất là một trong những ngành nghề phát triển thịnh vượng nhất. Hoa Hồng Đỏ của chúng tôi là minh chứng tốt nhất. Hiện nay, đã không ít chủ cửa hàng liên hệ chúng tôi, để giúp họ trang hoàng cửa tiệm. Đây chính là cơ hội kinh doanh tiếp theo. Tôi cầm tờ giấy báo đỗ đỏ tươi trong tay, đang hăng say thảo luận với Chu Thiến và Tất Thành Công về vị trí của công ty. Lục Tự Cảnh đột nhiên đẩy cha mẹ bị liệt của hắn tới trước mặt tôi. Hai mắt hắn đỏ bừng:
“Tố Tâm, là anh có lỗi với em, em có thể trở về với anh không?”
Tôi ngây người: “Là sao?”
Lục Tự Cảnh còn chưa trả lời, Lưu Thúy Phương đã khóc lên trước:
“Tố Tâm, mẹ biết chỉ con mới là cô gái thật sự tốt. Lâm Vũ kia, chính là tiểu thư quen được chiều chuộng mà lớn. Cô ta không biết làm việc nhà, cũng không biết chăm sóc người khác! Bây giờ mẹ và cha con đã như thế này, ngay cả nấu cơm cô ta cũng không làm được! Mẹ đã đuổi cô ta đi rồi, con về nhà với mẹ đi. Từ khi con đi, nhà họ Lục ngày càng xa sút, con mới chính là phúc tinh của chúng ta! Cầu xin con, con trở về chăm sóc cha mẹ đi, mẹ chỉ công nhận con là con dâu nhà họ Lục thôi!”
Lục Tự Cảnh cũng chân thành nhìn tôi:
“Tố Tâm, người anh yêu chỉ có em thôi, em quay lại với anh nhé?”
Tôi bị độ vô sỉ của gia đình này chọc cười:
“Cút! Tôi không thèm trở về làm bảo mẫu miễn phí cho các người đâu!”
Lưu Thúy Phương trừng lớn đôi mắt tam giác nhìn tôi:
“Sao cô dám nói như vậy? Tố Tâm, phụ nữ đã có một đời chồng sẽ khó tìm được đàn ông tốt. Nhất là một người xuất thân từ nông thôn như cô, không có văn hóa lại không có học thức. Cho dù có chút tiền, cũng sẽ bị người khác coi thường. Tự Cảnh nhà chúng tôi đã không chê cô, cô cũng đừng làm giá nữa, mau trở về chăm sóc Tự Cảnh và chúng tôi đi!”
Tôi lạnh nhạt giơ giấy báo trúng tuyển của Đại học Phục Đán tới trước mặt bọn họ:
“Nhìn đi, bây giờ tôi đã là sinh viên đại học, cũng là chủ cửa hàng Hoa Hồng Đỏ này. Tôi có của cải lại có học thức, không cần các người không chê tôi! Muốn tôi về làm trâu làm ngựa phục dịch cho nhà bà, mơ cũng đẹp thật đấy! Cút xa tôi ra một chút!”
Cuối cùng, Lục Tự Cảnh chỉ có thể lụi bại đẩy cha mẹ của hắn trở về. Hắn không thể hiểu nổi, vì sao tôi là người phụ nữ đã từng ly hôn, lại có thể làm đến mức này, giống như thay da đổi thịt vậy. Tôi nhìn theo bóng dáng thê thảm của Lục Tự Cảnh, mỉm cười nhàn nhạt. Người đời trước tôi một lòng theo đuổi, bây giờ lại quay lại cầu xin tôi.
Tháng Chín tới mang theo nắng vàng, tôi và Chu Thiến cùng đến Thượng Hải nhập học. Trong thời gian học đại học, chúng tôi vẫn cùng Tất Thành Công kinh doanh buôn bán. Chúng tôi thành lập công ty nội thất, cũng dấn thân vào thị trường bất động sản. Lợi nhuận thu về ngày càng nhiều, công ty lại càng trải rộng trời Nam đất Bắc. Mà Lục Tự Cảnh, nghe nói sau này đã tìm Lâm Vũ trở về. Dù sao, cha mẹ hắn đều đã liệt giường, muốn kiếm một cô vợ khác cũng không dễ dàng gì. Lục Tự Cảnh và Lâm Vũ không còn tâm tư khởi nghiệp kinh doanh nữa. Dù sao, chỉ việc chăm sóc hai người bệnh không thể tự lo cho bản thân, cũng đã khiến bọn họ sức tàn lực kiệt, nào còn tính được sự nghiệp nữa.
Còn tôi, vì mượn Gió Đông của thời đại, cùng Chu Thiến và Tất Thành Công tiền bạc đầy nhà, công thành danh toại. Sang đầu thiên niên kỷ mới, cuối cùng tôi cũng trở thành thủ phủ cả nước. Cùng ngày hôm đó, Tất Thành Công chính thức cầu hôn tôi. Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương khổng lồ trên tay hắn, nhẹ nhàng lắc đầu tự tuyệt. Hắn rất tốt, chẳng qua tôi không muốn kết hôn mà thôi. Làm một phú bà độc thân không tốt sao ? Vì sao phải gò bó bản thân vào một đoạn hôn nhân chứ?
Đời này, tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình mà thôi !
—————
HOÀN VĂN
Từ một cô gái quê mùa bị cả nhà chồng chà đạp, Tố Tâm đã tự bước ra, không cần phép màu nào ngoài chính mình. Cô ly hôn vì đã thấu lẽ đời: không nên tiếp tục hi sinh cho người không xứng đáng. Người ta từng khinh cô nghèo, mắng cô dốt, giễu cô là đồ nhà quê, giờ lại quỳ gối xin cô quay lại. Nhưng đã muộn rồi. Thứ đã vỡ, cô không nhặt nữa. Thật vậy, Mỗi chúng ta đều có thể bắt đầu lại, kể cả từ một trái tim tan nát, miễn là không bỏ rơi chính mình.
Cả nhà nhớ Bấm Like & Theo dõi nick Bạch Linh để nhận thông báo ngay khi e đăng phần mới, truyện mới nha