Metruyenhan
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
  • TRUYỆN TRANH
  • Novel – Truyện chữ
  • Truyện mới cập nhật
  • Truyện HOT nhất
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Đập tan hôn ước: cô không còn là cô dâu hèn mọn - Chapter 3

  1. Trang chủ
  2. Đập tan hôn ước: cô không còn là cô dâu hèn mọn
  3. Chapter 3
Prev
Next

Tôi mang hành lý ra khỏi con ngõ, bắt đầu cuộc sống mới của chính mình. Tôi đã sớm nghĩ kỹ: mình nên đi đâu. Đời trước, tôi biết Lục Tự Cảnh chê tôi không được học hành đầy đủ, là cô gái quê mùa đến từ nông thôn, nên tôi liều mạng dùng thời gian rảnh để học thêm kiến thức. Ở lớp học tối, tôi cố gắng hoàn thành tất cả chương trình trung học mình đã bỏ lỡ, còn định thi lên đại học. Không ngờ, ngay đêm trước kì thi đại học, cha mẹ Lục Tự Cảnh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, bị liệt hoàn toàn, cần người kề cận chăm sóc. Vì chăm sóc bọn họ, tôi chỉ có thể buông bỏ giấc mộng của mình. Hiện tại, không ai có thể ngăn cản được tôi nữa.
Tôi dùng mười đồng tích cóp được khi đi làm thêm, thuê một phòng trọ ở cạnh lớp học buổi tối. Ban ngày, tôi đến trước rạp chiếu phim bán hạt dưa, kem que và nước ngọt. Buổi tối, tôi ghi danh ở lớp học, điên cuồng trau dồi kiến thức. Thật ra đời trước, cho dù phải khổ cực chăm sóc cha mẹ Lục Tự Cảnh, tôi chưa bao giờ từ bỏ học tập. Đặc biệt là môn tiếng Anh, tôi cực kỳ yêu thích. Vì vậy, học tập đối với tôi tuyệt đối không phải là chuyện nặng nề. Bây giờ, tôi chỉ còn chờ đợi cuộc thi đại học nửa năm sau mà thôi. Tháng ngày của tôi ngày càng an bình tốt đẹp.
Bởi vì bây giờ, nhiều người không muốn làm chuyện buôn bán mất mặt, nên hầu như tôi không có đối thủ cạnh tranh. Quầy hàng trước rạp chiếu phim của tôi, coi như là độc nhất vô nhị. Ở thời đại tiền lương một tháng chỉ vẻn vẹn vài chục đồng này, mỗi ngày tôi đều thu nhập mười mấy hai mươi đồng. Nhìn thấy tiền tích trữ mỗi lúc một nhiều, rốt cuộc tôi cũng biết: vì sao đời trước, Lục Tự Cảnh dù muốn ném bát sắt xuống, cũng muốn kinh doanh buôn bán. Bởi vì, buôn bán thật sự kiếm được rất nhiều tiền. Chỉ là, đời này không có tôi ngăn cản, không biết hiện tại Lục Tự Cảnh và Lâm Vũ có hợp tác, cùng kẻ lừa đảo họ Hoàng hay không. Tôi nhanh chóng biết được đáp án.
Hôm nay, khi tôi đang bán hàng trước rạp chiếu phim như thường lệ, chợt nghe thấy một thanh âm quen thuộc:
“Chị Tố Tâm, chị mở quầy ở đây sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, cô gái váy trắng đang mua nước ngọt của tôi, đúng là Lâm Vũ. Cô ta ra vẻ kinh ngạc nhìn tôi:
“Chị Tố Tâm, tôi còn tưởng chị trở về nhà, không ngờ lại bán hàng ở đây. Như vậy, chắc hẳn cuộc sống hiện tại của chị rất khó khăn đúng không, phải đứng đây kiếm tiền. Nhưng những thứ này thì được bao nhiêu tiền, một que kem mới được năm xu nha. Hay là, chị cùng tôi và Tự Cảnh bán quần áo đi, chúng tôi đang thiếu một người bán hàng.”
Lâm Vũ nói xong, tôi mới chú ý tới Lục Tự Cảnh và người họ Hoàng, đang đứng phía sau cô ta. Xem ra không có tôi, đời này Lục Tự Cảnh thật sự làm ăn cùng họ Hoàng kia. Lục Tự Cảnh nhìn thấy tôi, cau mày:
“Sao cô lại ở đây làm trò này, đúng là không biết xấu hổ.”
Tôi bị hắn nói có chút sửng sốt. Tôi thật sự không ngờ, ánh mắt của Lục Tự Cảnh lại nhỏ hẹp như vậy. Vậy mà, tôi còn tưởng hắn không giống những người bình thường. Dù sao ở thời đại này, có gan buông bỏ công việc ổn định, chuyển hướng kinh doanh kiếm tiền, nhất định phải có ánh mắt sắc bén, cùng dũng khí hơn người. Không ngờ, tầm nhìn của hắn chung quy vẫn là hạn hẹp. Cũng không biết, vì sao đời trước hắn lại có thể thành công. Hay là hắn cầm tinh con heo, chỉ hít không khí cũng béo? Tôi thản nhiên nói:
“Tôi không trộm không cắp, dựa vào sức lực của mình kiếm tiền, vì sao phải xấu hổ?”
Lục Tự Cảnh nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng:
“Mấy ngày không gặp, đã biến thành miệng sắc răng nhọn như vậy. Xem ra, người nào đó rốt cuộc không giả bộ được nữa, bại lộ bản tính rồi. Tiểu Vũ, em không cần tốt bụng với những người không xứng đáng. Chúng ta không mời được người bán hàng như vậy về đâu.”
Họ Hoàng cũng gật đầu:
“Đúng đúng, kinh doanh buôn bán phải biết mềm mỏng. Hung dữ thế này, có thuê về cũng không dùng được. Nếu để những kẻ không có tầm nhìn, liên lụy đến cửa hàng trang phục của hai người, lúc ấy hối hận không kịp đâu.”
Tôi suýt bị bọn họ chọc cho tức giận đến bật cười. Tự cho bản thân là đúng, tôi có nói muốn đến cửa hàng của bọn họ sao? Chẳng lẽ, làm thuê còn kiếm được nhiều tiền hơn tự kinh doanh sao? Lại còn ra vẻ, như tốt bụng bố thí cho tôi vậy. Hôm nay đúng là xem đến đây đủ rồi. Tôi mặc kệ hắn, nói với Lâm Vũ:
“Nước ngọt một hào rưỡi, cảm ơn.”
Lâm Vũ đưa cho tôi hai hào: “Cứ lấy đi, không cần trả lại.”
Tôi trả lại cô ta năm xu: “Không cần, các người buôn bán cũng cần tiền.”
Lâm Vũ nhìn số tiền tôi đưa tới, hơi nhướn mày, sau đó cười nói:
“Nếu chị Tố Tâm đã nói vậy, tôi cũng không khách sáo nữa. Tính cách Tự Cảnh chính là như vậy, miệng cứng lòng mềm, chị không cần để tâm. Vả lại, chúng tôi sắp kết hôn. Tháng sau, nếu chị có thời gian, đừng quên tới uống rượu mừng nhé.”
Bọn họ thật sự muốn kết hôn. Nghe được chuyện này, cõi lòng tôi không chút gợn sóng. Lục Tự Cảnh nghe thấy: Lâm Vũ nói với tôi chuyện kết hôn, mày nhăn càng chặt:
“Tiểu Vũ, em nói chuyện này với cô ta làm gì? Nếu cô ta thật sự đến, thì đúng là xui xẻo đâu đâu.”
Lâm Vũ vội vàng gắt giọng:
“Tự Cảnh, sao anh lại nói như vậy? Chị Tố Tâm sẽ thương tâm đấy.”
Lục Tự Cảnh sầm mắt trừng tôi một cái, không nói chuyện nữa. Tôi cười cười:
“Lục Tự Cảnh nói rất đúng. Nếu tôi thật sự đến, không chừng các người sẽ gặp xui xẻo đấy. Lâm Vũ, chúc mừng hai người kết hôn trước. Còn uống rượu mừng, xin phép cáo lỗi.”
Lâm Vũ nghe vậy càng thêm vui vẻ. Mục đích hôm nay của cô ta đã đạt được rồi. Cô ta khách sáo nói thêm vài câu, sau đó cùng Lục Tự Cảnh và họ Hoàng bỏ đi. Tôi nhìn theo bóng dáng của bọn họ, nhẩm tính thời gian. Họ Hoàng kia có lẽ sắp lộ ra sơ hở. Hy vọng hắn đừng hành động nhanh như vậy, nếu chẳng may chậm trễ hôn lễ của hai người kia, thì không tốt đâu. Không biết sau khi bọn họ biết mình bị lừa, còn có thể hòa hảo như kiếp trước không?
Thời gian trôi không đợi người. Tiền tôi kiếm được mỗi lúc một nhiều, tôi không chỉ bán đồ ăn vặt cho khách xem phim, mà còn nhạy bén nhận ra tâm tính hâm mộ thần tượng, của những người trẻ tuổi. Chuẩn bị không ít ảnh chụp, và poster bán cho bọn họ. Như vậy, việc buôn bán của tôi ngày càng tốt đẹp. Một buổi tối, tôi cẩn thận kiểm tra lại quỹ tiền. Nguy to. Có đến tám ngàn hai trăm đồng. Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, là có thể trở thành phú hào tiền vạn rồi. Nhìn thấy nhiều tiền như vậy vây quanh mình, tôi suýt nữa mừng rỡ đến bật khóc. Đời trước, tôi làm bảo mẫu miễn phí cho nhà họ Lục, trên người chưa từng có quá hai trăm đồng. Ngay cả khi Lục Tự Cảnh đã trở thành ông chủ lớn, cũng không hề nghĩ tới việc cho tôi tiền sinh hoạt. Trong mắt bọn họ, tôi chỉ là một công cụ, không cần mua sắm, không có sở thích. Nhưng, tôi cũng là một con người.
Hiện tại, tôi có thể dựa vào chính bản thân mình, mà kiếm được nhiều tiền như vậy, thậm chí về sau còn có thể nhiều hơn. Rốt cuộc, tôi có thể tự mua những thứ mình thích. Cuối tuần, tôi hẹn Chu Thiến đi dạo phố mua đồ. Cô ấy là bạn cùng bàn với tôi ở lớp buổi tối, tính cách hoạt bát nhanh nhẹn, rất hợp với tôi. Chu Thiến vừa nắm tay tôi vừa nhảy nhót:
“Tố Tâm, lát nữa cậu phải mua vài bộ váy đấy nhé. Dáng cậu đẹp như vậy, không mặc váy thì rất lãng phí.”
Tôi sờ sờ ví tiền khá dày trong túi, mỉm cười: “Được, nghe lời cậu.”
Hiện tại, nơi mọi người thường tới mua quần áo, chính là tòa bách hóa. Nhưng quần áo ở tòa bách hóa đều là những kiểu dáng cũ, không hề mới lạ, ngày càng không được người trẻ tuổi yêu thích. Có điều, trên đường đi đến tòa bách hóa, chúng tôi nhìn thấy một cửa hàng thời trang kinh doanh rất tốt. Người ra người vào tấp nập, bên trong còn chật kín. Trong cửa hàng treo đầy quần jeans, quần ống loe thời thượng, cùng đủ loại váy hoa xinh đẹp.
“Oa, đây chính là cửa hàng thời trang Kim Phượng Hoàng, gần đây rất nổi tiếng sao?”
Chu Thiến hưng phấn hô: “Tố Tâm, chúng ta mau vào xem đi.”
Không chờ tôi trả lời, cô ấy đã kéo vào trong cửa hàng. Ngay sau đó, tôi liền gặp lại mẹ chồng cũ Lưu Thúy Phương. Bà ta nhìn thấy tôi, đầu tiên sửng sốt một chút, sau đó liền cao giọng:
“Cô tới đây làm gì? Những món quần áo này, cô mua nổi sao? Cút ngay, đừng đến đây chiếm chỗ, không thấy cửa hàng đang đông khách sao?!”
Đúng vậy. Cửa hàng thời trang Kim Phương Hoàng, chính là do đám người Lục Tự Cảnh mở ra. Bởi vì hợp tác với họ Hoàng, đời này, thời gian mở cửa hàng của bọn họ sớm hơn nửa năm. Chu Thiến nghe Lưu Thúy Phương nói vậy, cực kỳ tức giận:
“Bà già này, bà dùng mắt chó nhìn người đấy à? Ngay cả giá cũng chưa báo, sao bà biết chúng tôi không mua được?!”
Chân mày Lưu Thúy Phương nhếch lên càng cao:
“Người khác tôi có thể không biết, cô ta tôi còn không rõ sao? Chỉ là một đứa con gái quê mùa đến từ nông thôn. Làm thuê một tháng, có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Một chiếc quần jeans đã mấy chục đồng. Chỉ dựa vào cô ta, mà cũng muốn mua quần áo của cửa hàng nhà chúng tôi?”
Tôi buồn cười. Bà ta tưởng: tôi vẫn còn là Diệp Tố Tâm của trước kia. Hiện tại, tôi chỉ tùy tiện vung tay, cũng có thể mua bộ đồ đắt nhất trong cửa hàng của bọn họ. Nhưng, tôi sẽ không mua. Những món này, mặc chưa đến một tuần đã phai màu sứt chỉ, vừa nhúng vào nước liền bị biến dạng, tốn tiền mua về làm gì? Cứ để bà ta đắc ý thêm vài ngày đi. Chờ mọi người phát hiện ra: quần áo cửa hàng bọn họ đều là đồ hỏng. Sợ là, bọn họ không còn được nhàn nhã như vậy nữa đâu.
————–
Cả nhà nhớ Bấm Like & Theo dõi nick Bạch Linh để nhận thông báo ngay khi e đăng phần mới, truyện mới nha

Prev
Next

Bình luận cho Chapter 3

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

thang-muoi-mot-em-cuoi-nhung-chu-re-khong-phai-anh
THÁNG MƯỜI MỘT EM CƯỚI, NHƯNG CHÚ RỂ KHÔNG PHẢI ANH
Trả anh cho cô ấy
Tình sâu bảy năm không địch nổi danh vọng
giot-le-thang-muoi-hai-va-chiec-nhan-cuoi-khong-khac-ten-em
Giọt lệ tháng mười hai và chiếc nhẫn cưới không khắc tên em

DMCA.com Protection Status

  • TRANG CHỦ
  • BLOG
  • ĐIỀU KHOẢN
  • CHÍNH SÁCH BẢO MẬT
  • LIÊN HỆ

@2026 Metruyenhan | Truyện Tranh BL, GL, Manga, Manhua, Manhwa HOT

Sign in

Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Metruyenhan