Chạm vào hạnh phúc mới - Chapter 4
Ba tháng sau khi về Nam Thành, Đàm Vi xin nghỉ đông tới tìm tôi chơi. Vừa đến nhà mới, phản ứng của cô ấy không khác nhiều so với tôi, luôn miệng “wow, wow”
“Thư tổng, căn nhà một trăm mét vuông này, sao lại cho tớ cảm giác biệt thự lớn như vậy. Tớ rất thích!”
Tôi lấy từ trong tủ lạnh ra mấy lon bia, đưa tới:
“Cậu ở trong phòng trọ ở Bắc Thành buồn chán lâu rồi. Thế nào, nếu cậu đến Nam Thành nương nhờ tớ, giường sẽ chia cho cậu một nửa.”
Đàm Vi và tôi vừa uống rượu vừa nói chuyện. Chia xa ba tháng, chúng tôi có rất nhiều chuyện mới mẻ để chia sẻ. Đang nói chuyện vui vẻ, chuông cửa vang lên. Đàm Vi đang cắt hoa quả ở quầy bar gần đó, trực tiếp mở cửa, nhưng nửa ngày không có động tĩnh gì nữa. Tôi thong thả đi tới:
“Đàm Vi, ai vậy?”
Cô ấy quay đầu, cười mờ ám nhìn tôi:
“Cậu còn gọi cho tớ một người mẫu nam à?”
Tôi nhìn Cảnh Lạc đứng ngoài cửa, trên mặt đầy xấu hổ. Tôi liếc Đàm Vi một cái, giới thiệu hai người với nhau:
“Đây là bạn học cấp ba của tớ, cũng là nhà thiết kế nhà tớ, Cảnh Lạc.”
“Đây là bạn cùng phòng đại học của tớ, bạn thân nhất, Đàm Vi.”
Đàm Vi không chút che giấu ánh mắt đánh giá Cảnh Lạc, khiến cho anh hoàn toàn không được tự nhiên. Cảnh Lạc chỉ chỉ cái rương bên chân, cười mỉm:
“Lần trước cậu mua bàn học, bỏ sót một cái tủ, tôi đưa tới cho cậu.”
Tôi vốn định nhận lấy cái rương, bày tỏ cảm ơn, sau đó tiễn khách. Đàm Vi lại cướp trước mặt tôi, kéo anh vào phòng:
“Cái tủ này còn phải lắp đặt nữa. Hai chúng tôi không giải quyết được, phiền nhà thiết kế giúp một chút nhé?”
Cảnh Lạc gật đầu đồng ý, ôm rương vào phòng sách. Tôi cau mày, nhìn về phía Đàm Vi, nhỏ giọng nói:
“Cậu làm gì vậy?”
Cô ấy cười giảo hoạt:
“Cậu không thành thật nhé! Ở Nam Thành ôm một anh chàng đẹp trai như vậy, còn không nói cho tớ biết.”
Tôi vỗ vỗ cánh tay cô ấy:”Cái gì, cậu ấy chỉ là bạn học bình thường.”
Đàm Vi lại không để ý đến:
“Phải bình thường đến mức nào, mới có thể biến căn nhà nhỏ của cậu thành biệt thự lớn như thế? Phải bình thường lắm, mới có thể tự mình tới nhà đưa một cái tủ? Rất bình thường, mới có thể đẹp trai như vậy, mà ở trước mặt cậu bị coi thường?”
Tôi nói không lại Đàm Vi. Cô ấy cũng không muốn tranh cãi với tôi, khí thế bừng bừng chạy tới bắt chuyện với Cảnh Lạc:
“Nhà thiết kế lớn, vừa hay đến giờ cơm, hay là ở lại ăn một bữa?”
Cảnh Lạc không trả lời, mà nhìn tôi đứng sau lưng Đàm Vi, thử hỏi: “Có tiện không?”
Đàm Vi không đợi tôi trả lời, ngăn tầm mắt Cảnh Lạc, nhiệt tình chào hỏi:
“Đương nhiên là tiện rồi. Không giấu gì anh, chúng tôi vẫn chưa nấu cơm. Nếu anh thuận tay nấu thêm vài món nữa, thì càng tiện hơn.”
Tôi nhìn bộ dáng quen thuộc này của Đàm Vi, không ngừng xấu hổ. Cảnh Lạc lại rất thẳng thắn trả lời:
“Được. Tôi lắp ngăn tủ xong sẽ nấu.”
Tôi mấp máy miệng, muốn khuyên anh đừng xem lời của cô ấy là thật. Đàm Vi lại kéo tôi ra phòng khách, còn không quên dặn dò Cảnh Lạc:
“Món nào Thư Niệm thích ăn, thì tôi cũng thích ăn. Anh xem mà làm là được.”
Vì thế, Cảnh Lạc chiếu theo sở thích của tôi, làm một bàn thức ăn lớn, còn gọi một chai rượu vang đỏ rất đắt tiền. Trong lúc ăn cơm, Đàm Vi cùng Cảnh Lạc trò chuyện thật vui vẻ, hai người không ngừng trao đổi chuyện xấu thời trung học và đại học của tôi, giống như tôi không tồn tại. Ăn cơm xong, tôi yên lặng đi rửa chén, Đàm Vi thay tôi làm chủ nhà tiễn Cảnh Lạc đi. Buổi tối, nằm trong chăn, cô ấy còn không ngừng khen:
“Anh ấy thật sự không tệ, so với Thẩm Tự tốt hơn nhiều.”
Chúng tôi đùa giỡn cả ngày, từ đầu đến cuối không nhắc tới Thẩm Tự. Sau khi chia tay, tôi đã xóa bỏ tất cả phương thức liên lạc của anh. Tôi không biết tình trạng gần đây của anh, cũng không muốn hỏi. Đàm Vi chủ động nhắc tới:
“Thẩm Tự không ở bên Diệp Dao. Nghe nói, Diệp Dao còn đến công ty anh ta náo loạn một trận, tất cả đều mất mặt. Mấy hôm trước, cô ta lại ra nước ngoài, chắc là hết hy vọng rồi.”
Nghe xong những tin tức này, tôi “Ừ” một tiếng, không nói gì khác. Đàm Vi xoay người lại ôm lấy tôi:
“Thư Niệm, lần này không được quay đầu lại!”
Tôi cũng ôm lấy cô ấy: “Được, nghe lời cậu.”
Đàm Vi giống như đại gia, ở nhà tôi chỉ tay năm ngón, cơm đến thì há miệng, nghỉ ngơi một tuần. Trong thời gian này, nếu tôi không rảnh, cô ấy sẽ lợi dụng danh nghĩa của tôi sai khiến Cảnh Lạc. Lúc rời đi, cô ấy cố ý kéo tôi và Cảnh Lạc chụp ảnh chung rồi đăng lên vòng bạn bè, cùng với trạng thái: “Hôn sự này tôi đồng ý”. Cảnh Lạc còn like cho bài đăng đó. Tôi để hai người bọn họ tuỳ ý ầm ĩ. Tiễn Đàm Vi đi, tôi vội vàng trở về công ty làm việc. Gần rạng sáng tôi mới tan ca về nhà. Đi tới đầu hành lang, bóng đèn hỏng, trong hành lang tối đen hình như có một người say đang nằm. Trong tay cầm bình xịt hơi cay, tôi chậm rãi mò mẫm đi về phía cửa, chỉ thấy Thẩm Tự đang dựa vào cửa nhà tôi ngủ say. Tôi đẩy và đánh thức anh dậy. Anh mở mắt nhìn thấy, một tay kéo tôi vào trong ngực:
“Em đã về rồi à?”
Cả người tôi cứng ngắc, thoát khỏi vòng tay anh: “Sao anh lại ở đây?”
Giọng nói rất lạnh, cuối cùng anh cũng tỉnh táo hơn một chút. Anh chống tay nắm cửa, chậm rãi đứng lên nói trong men say:
“Anh tới tìm em.”
Anh vừa nói, vừa vùi đầu vào gáy tôi: “Thư Niệm, anh rất nhớ em.”
Tư thế này khiến tôi rất không thoải mái. Nhưng sức nặng cả người anh đều đè lên người tôi. Ngay khi tôi lùi lại, anh ngã về phía trước như thể không có xương. Tôi đành phải dìu anh vào nhà, đặt ở phòng khách. “Anh rất nhớ em”, là câu nói trước giờ anh chưa từng nói. Thay vào đó, lúc anh uống say, tôi đến đón thì anh thường nói:
“Tôi không về, tôi phải đến công ty.”
Tôi nhìn anh ngủ say trên sô pha phòng khách, cảm thấy vô cùng châm chọc. Trước kia, anh không muốn về nhà, bây giờ lại vội vàng đến tìm tôi. Cần gì chứ…
Ngày hôm sau tôi tỉnh lại, Thẩm Tự đã rời giường. Anh ra ngoài mua quần áo và bữa sáng, ngồi ở bàn ăn chờ tôi.
“Thật xin lỗi, hôm qua anh uống nhiều.”
Tôi không trả lời, cũng không đi qua. Chỉ đứng từ xa hỏi: “Anh tới làm gì?”
Thẩm Tự nhíu nhíu mày, dừng một chút mới nói: “Đến thăm em.”
Tôi nhìn thấy sựa chờ mong trong mắt anh. Nhưng tôi không đáp lại, mà mang theo giọng điệu xa cách:
“Nhìn thấy rồi, anh có thể đi.”
Tay anh siết chặt nắm đấm, lại chậm rãi buông ra:
“Thư Niệm, anh dự định triển khai việc kinh doanh mới ở Nam Thành.”
Tôi đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng, thờ ơ trả lời: “Ừ.”
Đối với câu trả lời đó, anh không hài lòng:
“Em không có gì khác muốn nói sao?”
Tôi dừng một chút: “Chúc anh thuận lợi.”
Thẩm Tự đứng dậy, chậm rãi đi tới phía sau tôi. Ngực anh gần như dán sát vào lưng tôi, truyền đến làn hơi ấm áp. Giọng trầm thấp:
“Thư Niệm, chúng ta có thể hợp lại không?”
Thân thể tôi cứng đờ, cảm thấy hốc mắt hơi nóng lên. Từ trước đến nay anh kiêu ngạo, mặc dù trước kia yêu Diệp Dao như vậy, nhưng sau khi chia tay, tình nguyện tự hành hạ mình, cũng tuyệt đối không cầu hợp lại. Mà trong quan hệ của chúng tôi, anh lại càng kiêu ngạo. Anh tới tìm tôi hợp lại, đã là buông xuống lòng tự tôn. Nhưng mà tôi quá mệt mỏi, đã không còn sức dây dưa với anh nữa. Tôi bình phục cảm xúc, quay lại lùi một bước, bình tĩnh nói:
“Thẩm Tự, quên đi.”
Sắc mặt anh cũng không tốt, xấu hổ, mất mát, tức giận. Tôi không rảnh bận tâm. Thu dọn đồ ăn xong, liền chuẩn bị ra ngoài. Đi xuống dưới lầu, Cảnh Lạc lái xe chờ ở ven đường. Tôi có chút nghi hoặc, đi lên hỏi:
“Cậu chờ tớ à?”
Cảnh Lạc gật gật đầu: “Tớ tới đưa cậu đi làm.”
Tôi thở dài muốn từ chối, nhưng không biết Thẩm Tự theo xuống lầu từ lúc nào. Anh lập tức đi tới, không nói không rằng, đấm thẳng vào mặt Cảnh Lạc. Rồi sau đó phẫn nộ nhìn về phía tôi:
“Em là vì cậu ta?”
Cảnh Lạc không cam lòng yếu thế, đấm lại anh:
“Anh có tư cách gì chất vấn cô ấy?”
Thẩm Tự bị những lời này của Cảnh Lạc làm cho mơ hồ. Dường như anh vừa mới ý thức được, tôi thật sự đã chia tay với anh. Sự phẫn nộ trong mắt anh biến thành không cam lòng, kinh ngạc nhìn tôi, muốn tôi chứng thực. Tôi chỉ thấp giọng khuyên anh:
“Thẩm Tự, anh về đi.”
Sau đó, tôi mở cửa xe Cảnh Lạc ngồi lên ghế phụ. Chờ xe chạy thật xa, trong gương chiếu hậu đã không nhìn thấy: bóng dáng Thẩm Tự đứng sững sờ tại chỗ. Tôi từ từ mở miệng hỏi Cảnh Lạc:
“Tại sao cậu lại đến?”
Anh nhìn về phía trước, hơi khẩn trương lại tỏ vẻ bình tĩnh:
“Đàm Vi nói: cậu dễ mềm lòng, sẽ không dễ dàng cự tuyệt người khác.”
Tôi nhíu nhíu mày: “Cậu đừng nghe cô ấy nói bậy.”
Anh lại tiếp tục nói:
“Tớ cảm thấy cô ấy nói đúng. Cậu đối với người yêu cũ rất mềm lòng, vậy tại sao không thể là tớ.”
Tôi muốn nói với anh rằng: mình không muốn đối mặt với điều đó ngay lúc này, cho dù đó là người tiền nhiệm hay anh. Nhưng khi quay đầu, liền nhìn thấy vết thương trên mặt anh, là Thẩm Tự vừa mới đánh. Lời từ chối đến bên miệng, liền biến thành:
“Đau không?”
Cảnh Lạc kéo miệng cười cười: “Cậu quả nhiên rất dễ mềm lòng.”
Tôi đột nhiên cảm thấy mình bị lừa, vì thế quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh Lạc chỉ chỉ ngăn tủ trước ghế phụ:
“Đau. Chỗ đó có thuốc, giúp tớ bôi một chút đi.”
Tôi tìm được thuốc từ trong ngăn tủ, đặt ở bên tay anh: “Đợi lát nữa cậu tự bôi.”
Bị tôi cự tuyệt, anh cũng không tức giận mà cười khanh khách. Đàm Vi à, rốt cuộc cậu đã nói gì với Cảnh Lạc, mà khiến cho một người tốt, trở nên không đứng đắn như vậy.
Bắt đầu từ hôm ấy, Cảnh Lạc thường xuyên tìm tôi. Anh muốn tôi đi cùng đến triển lãm thiết kế nội thất. Tôi không muốn đi, anh liền nói: lúc trước sửa sang lại nhà của tôi đã dùng hết tâm tư, linh cảm của anh đã cạn kiệt. Tôi nhận được tâm tư tốt của người ta, đành phải đáp ứng. Cũng không quá vài ngày, anh lại muốn tôi cùng tham gia hội nghị thường niên ngành thiết kế. Tôi cũng từ chối. Nhưng anh lại lầm bầm, nói lúc Đàm Vi đến Nam Thành chơi, anh xin nghỉ vài ngày. Tôi nợ ân tình của Cảnh Lạc, lại đành phải đáp ứng làm bạn gái của anh. Trong cuộc họp thường niên, Cảnh Lạc giành được giải thưởng: Nhà Thiết kế Xuất sắc Nhất năm. Trong bộ vest, anh trông chín chắn và đáng tin cậy hơn bình thường. Anh nhận thưởng và nói lời cảm ơn, mọi người ở đây nhao nhao vỗ tay. Tôi đột nhiên ý thức được, thì ra Cảnh Lạc, người mỗi ngày giúp tôi làm việc vặt, đùa giỡn chọc cười, là một nhà thiết kế được người ta tôn trọng như thế. Anh trang trọng nghiêm túc phát biểu cảm ơn xong, bỏ thêm một câu:
“Ngoài ra, cảm ơn bạn gái của tôi, rất vinh hạnh được cùng cô ấy nhận chiếc cúp này.”
Ở bên cạnh, các đồng nghiệp của Cảnh Lạc nhao nhao nhìn về phía tôi. Bọn họ không e dè thảo luận:
“Chị dâu thật xinh đẹp. Anh Lạc đúng là thu hoạch được cả sự nghiệp lẫn tình yêu.”
Tôi cảm thấy mặt hơi nóng, đành phải tránh bọn họ, một mình trốn vào góc. Từ đó về sau, tôi trở thành “bạn gái” trên danh nghĩa của Cảnh Lạc. Tôi không rảnh xử lý những lời đồn đại này, anh thì chưa bao giờ bác bỏ tin đồn. Anh thường xuyên chăm sóc chu đáo cho tôi, thậm chí, còn được các bạn trẻ trong công ty bình chọn là: “bạn trai nhị thập tứ hiếu”. Anh luôn quan tâm đến cảm xúc của tôi, không quá đáng, cũng khiến tôi không thể từ chối. Sau đó, cứ như vậy, tôi thật sự trở thành bạn gái của Cảnh Lạc.
————–