Metruyenhan
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Thể Loại Hot
    • Boylove, Boys Love, BL
    • Girl Love
    • Ngôn Tình
  • Review Truyện
  • Hợp Tác
  • Giới thiệu
  • TRUYỆN TRANH
  • Novel – Truyện chữ
  • Truyện mới cập nhật
  • Truyện HOT nhất
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Chạm vào hạnh phúc mới - Chapter 2

  1. Trang chủ
  2. Chạm vào hạnh phúc mới
  3. Chapter 2
Prev
Next

Sau khi tốt nghiệp đại học, bố mẹ tìm việc làm, mua nhà cho tôi ở quê nhà phía Nam, nhưng tôi từ chối. Tôi muốn ở lại Bắc Thành, cùng Thẩm Tự dốc sức làm việc. Vì thế, tôi đã có nhiều tháng tranh cãi và chiến tranh lạnh với bố mẹ. Thẩm Tự từng khuyên: bảo tôi về nhà, đi theo anh sẽ chịu khổ. Đúng vậy ! Tôi ở nhà, mười ngón tay không phải chạm nước. Nhưng vì anh, tôi bắt đầu nấu cơm, giặt quần áo, quét dọn, những việc nhà này vô cùng quen thuộc. Trước đây, tôi được nuông chiều từ bé, đến không dám giẫm chớt gián, thấy chuột là nhảy lên nhảy xuống. Lúc đó, ở trong phòng trọ của tôi và Thẩm Tự, mấy thứ này thấy rất nhiều. Nhưng tôi lắc đầu, vô cùng kiên định nói với anh:
“Em nguyện ý cùng anh chịu khổ.”
Tôi là con một, bố mẹ cưng chiều chỉ có thể thỏa hiệp. Nhưng thái độ đối với Thẩm Tự vẫn rất lạnh lùng, đây là cách duy nhất bọn họ biểu đạt bất mãn. Dưới sự chăm sóc của tôi, Thẩm Tự dần dần khôi phục sức sống, hơn nữa còn thử tự mình gây dựng sự nghiệp. Thời điểm vất vả nhất, liên tục một tháng, anh không được ngủ tròn giấc. Thời điểm khó khăn nhất, anh vay nợ ngân hàng mấy triệu, công việc lại không thấy khởi sắc. Tôi đã làm tất cả những gì có thể để giúp anh, và chăm sóc anh. Tôi lén thế chấp căn nhà bố mẹ mua cho mình, khẩn trương đưa cho Thẩm Tự. Cũng may năng lực Thẩm Tự rất mạnh, chỉ cần anh nguyện ý, cũng rất được người ta yêu thích. Anh gây dựng sự nghiệp tuy rằng khó khăn, nhưng cuối cùng cũng thành công. Anh chậm rãi tìm lại ánh sáng lúc trước, cuộc sống của hai chúng tôi ở Bắc Thành cũng càng ngày càng tốt. Tôi vẫn tin tưởng vững chắc rằng: lựa chọn của mình là đúng, những thứ đã trải qua cũng đáng giá. Cho đến khi bố bị bệnh, tôi chạy về quê chăm sóc ông, rời khỏi Bắc Thành hai tháng. Khi trở về, lại thấy anh mở tiệc chiêu đãi, người được anh đưa đi chiêu đãi khách là Diệp Dao, bạch nguyệt quang năm đó. Hai người bọn họ ở trên bàn rượu vừa nói vừa cười, trai tài gái sắc, có vẻ xứng đôi. Còn tôi mệt mỏi chạy về Bắc Thành, nghe nói Thẩm Tự có tiệc rượu, mặt xám mày tro chạy tới đón anh. So sánh một chút, tôi quả thực xấu hổ vô cùng, rất giống một bảo mẫu. Tối hôm đó, tôi và anh bộc phát cãi vã lần đầu tiên. Tôi chất vấn anh:
“Tại sao Diệp Dao lại xuất hiện trong tiệc chiêu đãi của anh?”
Thẩm Tự say khướt, không kiên nhẫn giải thích:
“Bọn anh chỉ tình cờ gặp nhau. Thư ký có việc, cô ấy tình nguyện tiếp khách mà thôi.”
Tôi điên cuồng hỏi ngược lại:
“Thật sự chỉ là tình cờ thôi sao? Vì sao cô ta vừa hay tình cờ gặp được anh? Vì sao cô ta vừa hay tình nguyện giúp anh?”
Thẩm Tự cảm thấy tôi cố tình gây sự, thậm chí còn mắng chửi thô tục:
“Con mẹ nó, anh nói bao nhiêu lần rồi, đúng là vừa hay!”
Tôi hai mắt đẫm lệ, nghiến răng, hỏi một câu khiến tôi hối hận đến nay:
“Anh còn yêu cô ta không?”
Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi, chỉ nhéo thái dương, vô cùng lý trí nói cho tôi biết:
“Thư Niệm, anh có thể hứa với em: tuyệt đối sẽ không phản bội em. Nhưng tình yêu em muốn, anh không thể cho. Nếu như em không tiếp nhận được, có thể lựa chọn rời đi.”
Ngay lúc đó, đầu óc tôi hoàn toàn mơ hồ. Tôi cho rằng: mình nhặt được ngôi sao rơi xuống trong đống đổ nát, là có thể có được ánh sáng của nó. Nhưng lại không biết rằng: những ngôi sao sẽ không bao giờ tỏa sáng vì tôi. Tôi không nhớ rõ: ngày đó mình chật vật rời khỏi nhà anh như thế nào. Đàm Vi thấy tôi khóc không kiềm chế được, liền gọi điện thoại mắng Thẩm Tự một trận. Đàm Vi là bạn tốt nhất của tôi, cô ấy biết: tôi vì anh mà trả giá rất nhiều. Cô ấy đau lòng tôi, cho nên Thẩm Tự tự nhiên trở thành người đàn ông cặn bã. Tôi nghe Đàm Vi quở trách Thẩm Tự, anh ở đầu dây bên kia lại trầm mặc không đáp.
Tôi đột nhiên suy nghĩ cẩn thận: Tất cả những gì làm cho Thẩm Tự, điều tôi muốn là: thật lòng đổi lấy thật lòng, là anh yêu tôi. Nhưng những hy sinh này, lại biến thành một loại bắt cóc đạo đức, buộc Thẩm Tự ở bên cạnh tôi. Anh nói sẽ không phản bội là sự thật, bởi vì tôi đặt cược trên người anh quá nhiều lợi thế. Nhưng anh không yêu tôi cũng là sự thật. Tôi nhớ lại giai đoạn đầu khởi nghiệp của anh, có một thời gian, toàn bộ công việc của công ty đều đình trệ. Nhưng vào thời điểm áp lực lớn nhất, anh tình nguyện ngủ ở công ty, cũng không muốn về nhà. Tôi cũng là áp lực của anh. Tôi ngây ngốc ở nhà Đàm Vi, Thẩm Tự chưa từng tìm tới. Đàm Vi sợ tôi miên man suy nghĩ, tìm các chị em quan hệ không tệ thời đại học đến, thay phiên nói chuyện với tôi. Bọn họ cùng tôi nói chuyện phiếm, cùng chửi đổng, cùng say mèm. Mà quan trọng nhất, bọn họ khuyên tôi buông xuống. Sau khi tốt nghiệp đại học, mọi người đều trôi dạt về phương Bắc. Liều mạng sự nghiệp, mấy năm nay đều đã thành quản lý. Về xây dựng gia đình, hai năm nay cũng lục tục kết hôn, trên giấy chứng nhận bất động sản viết tên của mình cùng người yêu. Còn tôi, vì giúp Thẩm Tự gây dựng sự nghiệp, không tốn quá nhiều tâm tư cho sự nghiệp riêng của mình. Về mặt tình cảm, chỉ là tôi một bên tình nguyện. Người bạn cùng phòng làm quản lý cấp cao ở xí nghiệp nước ngoài, thẳng thừng khuyên nhủ:
“Thư Niệm, nói trắng ra: cậu chính là người yêu đương mù quáng. Tôi không phản đối cậu xem trọng chuyện tình cảm, nhưng là yêu đương cũng phải có cái đầu. Nếu tôi ở công ty nào đó, cần cù chăm chỉ làm việc bốn năm, nhưng lại không được thăng chức tăng lương, ông chủ còn có thể sa thải tôi bất cứ lúc nào, bà đây sẽ quay mặt bỏ đi.”
Tôi biết, cô ấy nói vậy là vì tốt cho tôi. Tôi cũng rất muốn tiêu sái như cô ấy. Nhưng tôi không làm được. Mỗi ngày, tôi cùng bạn bè nói chuyện phiếm uống rượu, lúc tỉnh táo, lại bất giác nhìn chằm chằm điện thoại di động, hy vọng Thẩm Tự sẽ liên lạc. Yêu anh đã trở thành thói quen của tôi. Nhưng dường như, anh đã quen với việc không có tôi hơn. Sau khi ở nhà Đàm Vi một tháng, tôi giấu Đàm Vi đến công ty Thẩm Tự. Tôi không biết phải nói gì với anh, đành ngồi ở góc dưới lầu, chỉ muốn nhìn anh một cái. Nhưng thật bất ngờ, tôi lại nhìn thấy Diệp Dao. Cô ấy đi theo Thẩm Tự và mấy nhân viên trong công ty, cùng nhau từ thang máy đi ra, vừa nói vừa cười. Cô ấy cùng bọn họ đi vào nhà hàng đối diện, sau khi ngồi xuống, trò chuyện rất vui vẻ. Nhân viên công ty Thẩm Tự, tôi biết rất ít. Anh cũng chưa bao giờ chủ động, giới thiệu tôi cho bọn họ làm quen. Nhưng dựa vào cái gì, Diệp Dao lại đặc biệt như vậy? Thẩm Tự dẫn cô ấy đi mở tiệc chiêu đãi, mời cô ấy đến công ty tham quan, còn giới thiệu cho cấp dưới. Tôi nhìn Thẩm Tự và Diệp Dao đang cười thoải mái trong nhà hàng, nước mắt không ngừng rơi xuống. Tôi không muốn đối mặt với cảnh tượng như vậy, liền đứng dậy muốn về nhà Đàm Vi. Đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, đứng ở bên đường cái, tôi thất thần, bị một chiếc xe máy chạy như bay đụng phải. Lúc tỉnh dậy, tôi đã ở trong bệnh viện. Một tháng nay, cuối cùng tôi cũng mặt đối mặt với Thẩm Tự. Anh đứng bên giường bệnh, cau mày nói:
“Bác sĩ nói: em ngủ không đủ giấc, uống rượu quá độ, dẫn đến ngất xỉu. Việc này không trách tài xế xe máy.”
Tôi gật gật đầu, nhẹ giọng hỏi: “Anh đưa em tới bệnh viện sao?”
Thẩm Tự còn chưa kịp trả lời, di động đã vang lên. Anh nhìn thoáng qua tên người gọi, ánh mắt lộ ra sự né tránh, sau đó xoay người ra ngoài phòng bệnh nghe. Là Diệp Dao, lại là Diệp Dao. Tôi nhìn bóng lưng anh ở ngoài cửa nghe điện thoại, nhớ lại lần trước sau khi cãi nhau, tôi khó chịu và đau lòng, trong lòng lập tức có quyết định. Tôi ngồi dậy, chờ Thẩm Tự cúp điện thoại đi vào phòng bệnh. Trên mặt tôi mang theo nụ cười, nhìn anh, dịu dàng mở miệng:
“Thẩm Tự, chúng ta về nhà đi.”
Anh hẳn là không ngờ tôi sẽ nói như vậy, ngẩn người không trả lời. Tôi tiếp tục nói:
“Hiện giờ, em cũng coi như là bệnh nhân, cũng không thể làm phiền Đàm Vi tiếp tục chăm sóc.”
Tôi nhìn về phía Thẩm Tự, không chút do dự. Anh rốt cục gật đầu: “Được.”
Chuyện cãi vã ngày đó, chúng tôi không nhắc lại, nhưng trong lòng hai người lại biết rõ ràng. Tôi chấp nhận rằng anh không yêu mình. Nhưng tôi vẫn muốn trói anh ở bên cạnh, tôi xứng đáng với điều đó. Sau khi dọn về, quan hệ giữa tôi và anh đã xảy ra biến hóa vi diệu. Trước đây, tôi cẩn thận từng li từng tí, cho tới bây giờ đều theo ý anh. Nhưng từ đó về sau, tôi lại vì một chút chuyện nhỏ mà tranh cãi kịch liệt với Thẩm Tự. Những chuyện này, phần lớn đều liên quan đến Diệp Dao. Trong một lần cãi vã, tôi trực tiếp nói rõ với anh:
“Đối với em mà nói, anh vẫn giữ liên lạc với Diệp Dao, chính là phản bội.”
“Anh nói rồi, tuyệt đối sẽ không phản bội em. Anh tốt nhất nói được làm được!”
Nghe xong những lời này, trên mặt Thẩm Tự lộ ra biểu tình kinh ngạc. Anh không tranh luận nữa, mà quay đầu ra ban công hút thuốc. Sau đó, anh tìm cái cớ ra khỏi nhà, đến công ty ngủ một đêm. Cả hai chúng tôi đều biết rõ rằng: tôi đang lợi dụng đạo đức để bắt buộc anh phải tuân theo suy nghĩ của tôi. Tôi thật hèn mọn trong tình yêu này, nhưng tôi không quan tâm nhiều như vậy. Tôi có thể trở thành người phụ nữ độc ác, chỉ cần Thẩm Tự ở bên cạnh. Sau lần cãi vã đó không lâu, Diệp Dao liền ra nước ngoài. Cuộc sống của tôi và Thẩm Tự, ngoài mặt khôi phục lại bình tĩnh trước kia. Tôi vẫn yêu anh, vẫn cố gắng hết sức chăm sóc. Nhưng khoảng cách trong lòng đã tồn tại, không đề cập tới cũng không thể quên.
Ba năm sau, chúng tôi lại một lần nữa đối mặt với tình cảnh tương tự. Sau khi Thẩm Tự đi rồi, tôi bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị đến chỗ Đàm Vi. So với ba năm trước, lúc này đây, tôi bình tĩnh hơn rất nhiều. Tôi đến nhà Đàm Vi, cô ấy thậm chí có vẻ rất kinh ngạc:
“Tớ cho rằng cậu sẽ khóc lóc đến đây.”
Tôi cười cười: “Lớn tuổi rồi, khóc không nổi nữa.”
Tôi và cô ấy không nói chuyện với nhau quá nhiều, sau khi rửa mặt liền nhanh chóng đi ngủ. Trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc, ngày mai tôi vẫn phải đi làm như thường lệ. Vì thất tình, quấy nhiễu cuộc sống, trải qua một lần là đủ rồi. Tôi đã học cách xử lý cảm xúc một cách trưởng thành, và mặc định rằng người khác cũng sẽ làm như vậy. Dù sao thì ba năm trước đã trải qua rồi. Thẩm Tự cũng được, Diệp Dao cũng được, chỉ cần bình tĩnh mà hờ hững xử lý chuyện này. Cho nên, nửa tháng sau, lúc Diệp Dao chạy đến công ty tìm, trong lòng tôi rất kinh ngạc. Chúng tôi tìm một chỗ ngồi trong quán cà phê dưới lầu công ty. Buồn cười thật, tôi rất quen thuộc với cô ấy. Đã từng có lúc, tôi lướt qua tất cả bạn bè, tài khoản mạng xã hội của cô ấy. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện trực tiếp. Diệp Dao nói thẳng:
“Cô rút lui đi, Thẩm Tự không yêu cô. Cô trói anh ấy như vậy, không công bằng với anh ấy.”
Tôi ngẩn người. Trên danh nghĩa, tôi đã chia tay với Thẩm Tự, tại sao lại “rút lui”? Nhưng tôi không muốn giải thích. Chuyện giữa hai người bọn họ, không liên quan đến tôi:
“Tôi có rút lui hay không, không liên quan đến cô. Thay vì tới tìm tôi, chi bằng cô hãy đi tìm Thẩm Tự.”
Cô ấy không cam lòng yếu thế:
“Cô biết rõ, Thẩm Tự cảm thấy mắc nợ, sẽ không rời khỏi cô. Nhưng đã nhiều năm rồi, mà anh ấy cũng chưa từng nói cưới cô. Cô có thấy thú vị khi lãng phí thanh xuân như thế này không?”
Tôi bất giác cười khẽ một tiếng. Tôi và Thẩm Tự không hề đề cập tới sự ăn ý, trong mắt người khác lại rõ ràng như vậy. Tôi đã từng cố gắng lừa mình dối người, ôm hy vọng vào tương lai của tôi và anh. Thì ra, trong mắt người khác, tôi buồn cười như vậy. Tôi lấy lại tinh thần, vẫn trả lời cô ấy:
“Tôi lựa chọn thế nào, không liên quan đến cô.”
Diệp Dao há miệng, còn muốn nói gì đó, đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía sau tôi. Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy, Thẩm Tự cũng tới. Diệp Dao đứng lên, muốn giải thích với anh:
“Thẩm Tự…, em…”
Anh không nhìn, mà ngắt lời cô ấy: “Cô câm miệng.”
Sau đó, anh kéo tôi đi ra ngoài: “Chúng ta nói chuyện một chút.”
Tôi bị Thẩm Tự nắm lấy cổ tay, đi thẳng ra ngoài quán cà phê. Tôi cố gắng giãy ra, nhưng không cản được anh, đành phải nói:
“Chúng ta ở chỗ này nói chuyện đi.”
Thẩm Tự không để ý, kéo đến bãi đỗ xe, ấn tôi vào trong xe. Anh ngồi ở ghế lái, bình phục một hồi lâu. Mặc dù vẻ mặt rất nghiêm túc, nhưng anh vẫn cố gắng nói với tôi bằng giọng điệu nhẹ nhàng:
“Anh không bảo cô ta đến.”
Tôi không trả lời. Thẩm Tự nói tiếp:
“Ngoại trừ hôm đón ở sân bay, anh chưa từng gặp lại cô ta.”
Tôi vẫn không trả lời. Những cuộc trò chuyện như vậy thật kỳ lạ. Ngày xưa, mỗi lần cãi nhau, tôi luôn là người nói nhiều, hiện tại lại không biết nên nói cái gì. Thấy tôi vẫn không nói lời nào, anh tựa như phát tiết dùng sức vỗ tay lái một cái, chất vấn tôi:
“Thư Niệm, em có thể đừng náo loạn nữa không?”
Tôi ngẩn người. Nửa tháng trôi qua, anh vẫn cảm thấy tôi đang giận dỗi. Cũng đúng ! Ai có thể ngờ, tôi là người chiều theo ý anh bao năm qua, lại có một ngày xoay người rời đi. Cuối cùng tôi cũng mở miệng:
“Thẩm Tự, vấn đề giữa chúng ta chưa bao giờ là Diệp Dao, anh không hiểu sao?”
Thẩm Tự nắm chặt tay lái, đầu ngón tay trắng bệch:
“Anh không hiểu! Không phải vì Diệp Dao nên em mới tức giận sao? Không phải em muốn anh xin lỗi sao?”
“Anh xin lỗi em. Em làm loạn đủ rồi, hãy theo anh về nhà!”
Bộ dáng của Thẩm Tự, khiến tôi cảm thấy có chút xa lạ. Trước đây, anh sẽ vì cha mẹ khám bệnh, vì công ty cho vay, vì khách hàng ký hợp đồng mà nén giận. Nhưng anh không bao giờ vì dỗ dành tôi mà xin lỗi. Tuy nhiên, lời xin lỗi như vậy, trước kia chờ không có được, hiện tại tôi lại không cần.
————–

Prev
Next

Bình luận cho Chapter 2

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

Đập tan hôn ước: cô không còn là cô dâu hèn mọn
ky-uc-hoa-hoe
Ký ức hoa hoè: Anh lạc mất em rồi
Tình sâu bảy năm không địch nổi danh vọng
thang-muoi-mot-em-cuoi-nhung-chu-re-khong-phai-anh
THÁNG MƯỜI MỘT EM CƯỚI, NHƯNG CHÚ RỂ KHÔNG PHẢI ANH

DMCA.com Protection Status

  • TRANG CHỦ
  • BLOG
  • ĐIỀU KHOẢN
  • CHÍNH SÁCH BẢO MẬT
  • LIÊN HỆ

@2026 Metruyenhan | Truyện Tranh BL, GL, Manga, Manhua, Manhwa HOT

Sign in

Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Metruyenhan

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Metruyenhan